Chương 97: Hôn lễ Hạ Vân Sách

Cho dù nghĩ như vậy, cô cũng không có thời gian vào buổi chiều đón Tiểu Bảo đi học về.

Lúc cô trở về nhà, thường xuyên chỉ có thể đơn giản cùng nhóc trò chuyện đôi câu, sau đó liền đến giờ Tiểu Bảo đi ngủ.

Tần Dĩ Duyệt có lúc suy nghĩ một chút, cảm thấy kiểu cuộc sống bận rộn này thật sự là quá nhiều để đuổi theo.

H7N7 tung hoành trên đầu mọi người tàn sát gần cả một tháng, mới dần dần bị khống chế.

Đám người bác sĩ y tá Tần Dĩ Duyệt sau một cuộc chiến bận rộn, cũng có được một kỳ nghỉ ngắn ngủi.

Ngày nghỉ này cùng tiết Thanh Minh gần kề nhau, coi như có một tuần thời gian.

Tần Dĩ Duyệt lê thân thể mệt mỏi về nhà, đặc biệt không có hình tượng mà nằm ngửa nửa mình trên ghế sô pha, nhìn trần nhà ngây ngô cười.

Quản gia thấy dáng vẻ của cô, không nhịn được cười nói: “Thiếu phu nhân, mệt mỏi liền trở về phòng nghỉ ngơi, chờ một chút nũa làm xong thức ăn lại gọi ngài.”

Tần Dĩ Duyệt mệt mỏi xoa xoa mặt, “Bận rộn lâu như vậy, rốt cuộc cũng có ngày nghỉ, mệt muốn chết đi được. Ngày mai không nên kêu cháu thức dậy. Cháu phải ngủ nướng cho thật khét mới được.”

“Được được được.” Quản gia vội vàng kêu, biểu cảm là trưởng giả đối với vãn bối yêu thương.

Ông đối với Tần Dĩ Duyệt rất có hảo cảm.

Ông trước giờ một đường phụng bồi Hạ Kiều Yến cùng Tiểu Bảo, lúc Hạ Kiều Yến còn nhỏ đã bồi anh rồi.

Tuy quan hệ trên danh nghĩa với Hạ Kiều Yến là chủ tớ, thật thì giống như cha con hơn.

Ông phụng bồi Hạ Kiều Yến xuất ngoại, trở về nước, mang Tiểu Bảo, làm chủ tập đoàn Hạ thị. Trải qua đủ thứ chuyện đến chuyệnTiểu Bảo tự kỷ các thứ, nên cũng sẽ tự nhiên thấy được sau khi Tần Dĩ Duyệt xuất hiện bên người Hạ Kiều Yến cùng Tiểu Bảo đã có những thay đổi gì.

Ông đã sớm đem Tần Dĩ Duyệt làm thân nhân cùng Bà chủ tương lai của Hạ gia.

Vì vậy, đối với cô cực kỳ quan tâm và yêu thương.

Tần Dĩ Duyệt cũng chỉ không hình tượng ở trên ghế sô pha tê liệt mấy phút, sau đó lê thân thể mệt mỏi cùng túi xách lên lầu tắm rửa.

Cô rửa mặt xong xuống lầu, thì Hạ Kiều Yến và Tiểu Bảo đã trở lại.

Tiểu Bảo khoảng thời gian này rất ít khi thấy cô vào lúc này ở nhà, cho nên nở nụ cười thật tươi rồi liền nhào tới.

Tần Dĩ Duyệt ngồi xổm xuống, đem thân thể nho nhỏ của nhóc ôm lấy, phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc có một chút vết thương.”Hắc, người anh em, ngài đây là lại đánh nhau sao?”

“Không có, giờ học thể dục té, Hoàng Tĩnh té so với con còn thảm hơn cơ.”

“Hắc hắc, anh em cùng cảnh ngộ mà.” Tần Dĩ Duyệt cùng nhóc thân mật một hồi, liền dắt tay nhỏ đi về phía phòng ăn, “Thổ hào, em bắt đầu từ ngày mai có một tuần lễ nghỉ ngơi, hai người có kế hoạch hay sắp xếp gì không nào?”

“Ngày mốt Vân Sách kết hôn, chúng ta cùng nhau đi tham dự hôn lễ.”

“A? Cô ấy với ai?” Tần Dĩ Duyệt mặt đầy mông lung nhìn Hạ Kiều Yến.

Hạ Vân Sách sắp kết hôn rồi?!

Cô vậy mà một chút cũng không biết.

“Mạc Mộ Trầm.”

“Mạc Mộ Trầm?!!!”

” Ừ.” Hạ Kiều Yến thấy biểu cảm mặt đầy sóng gió của cô, có chút buồn cười.

Tần Dĩ Duyệt thu hồi cái cằm sắp rơi xuống đất, “Đứa con trong bụng Vân Sách là của anh ta sao?”

” Đúng. Tham dự hôn lễ Vân Sách rồi, em có thể trở về nhà ở mấy ngày, cha vợ mẹ vợ thời gian lâu như vậy không thấy em rồi, khẳng định cũng sẽ rất nhớ em đó.”

“Đúng đúng.” Tần Dĩ Duyệt hưng phấn gật đầu một cái.

Trước khi cô kết hôn, bố mẹ thường xuyên đi một tháng đến nửa năm, bọn họ cũng rất ít ở cùng một chỗ, nhưng bây giờ bọn họ ở cùng một thành phố, cô lại không có thường xuyên về nhà.

Loại cảm giác này quả thực rất kỳ quái.

“Con cũng phải trở về nhà ông ngoại bà ngoại.” Tiểu Bảo nói.

“Lần này phải cho ông ngoại bà ngoại ôm một chút.”

” Được.” Tiểu Bảo khéo léo đáp.

“Tham gia hôn lễ rồi anh sẽ đem đồ các em sang đó.” Hạ Kiều Yến cười nói.

Tần Dĩ Duyệt cười hắc hắc hai tiếng, tâm tình đặc biệt tốt.

Cơm nước xong, Tần Dĩ Duyệt cùng Tiểu Bảo chơi hơn một giờ, mới trở về phòng.

Cô mở WeChat gửi tin nhắn bằng giọng nói cho Hạ Vân Sách.

“Cô em, xin lỗi, khoảng thời gian trước công việc quá bận rộn, không liên lạc với em được. Em bây giờ khỏe không?”

Hạ Vân Sách rất mau nhắn lại, “Hôn sự của em chắc là chị nghe anh hai nói nhỉ?”

“Tối hôm nay mới nghe anh ấy nói tới. Người em yêu là Mạc Mộ Trầm sao?”

” Đúng, ngày mốt anh ấy sẽ trở thành chồng em.” Hạ Vân Sách bình tĩnh nói.

Tần Dĩ Duyệt nghe giọng nói không gợn sóng không sợ hãi kia, hoàn toàn không có chút gì là giọng điệu vui sướng của một tân nương, nghi ngờ nói: “Đây không phải điều em muốn sao?”

“Chị dâu, em không biết nên nói như thế nào. Em đúng là rất yêu anh ấy, nhưng em biết trong lòng anh ấy cất giấu một người. Em cũng biết rất rõ là em không thể thay thế được người kia, nhưng vẫn là muốn gả cho anh ấy. Chị nói xem thử này có giống tuy biết rõ là hố lửa, nhưng vẫn cố chấp muốn đi vào trong?”

Tần Dĩ Duyệt không biết phải an ủi cô như thế nào, “Em là một cô gái rất tốt, chị tin tưởng bất kỳ một chuyện khó giải quyết nào, em đều có thể đối mặt rất tốt. Em không phải đã nói người kia chết rồi sao? Nếu là một người chết, không có lý do gì mà người sống không thay thế nó được. Cảm tình sâu đậm cũng sẽ từ từ nhạt đi, sau này người ở bên cạnh anh ta là em. Em rất giỏi, chị tin không có người đàn ông nào sau khi sống cùng em mà sẽ không thích em đâu.”

“Chị nghĩ như vậy thật sao?”

“Thật. Chị không phải mới chỉ gặp em mấy lần sao? Thế mà chị cũng rất thích em rồi còn gì, chị nghĩ nếu như chị có anh chị em gì, thì hẳn là sẽ giống như em.”

Giọng nói Hạ Vân Sách có một tia chấn động, mang theo chút vui sướng, “Vậy ngày mốt chị làm phụ dâu của em đi.”

“Chị đã kết hôn rồi, làm phụ dâu không sao chứ?”

“Có cái gì không tốt? Ngày mai chúng ta cùng nhau chọn váy cưới cùng lễ phục của phụ dâu.”

“Được được được, em là cô dâu, nghe em hết.”

**

Hôm sau.

Tần Dĩ Duyệt được như mong ước ngủ đến hôn thiên ám địa, cho đến buổi sáng mười một giờ mới bò dậy.

Cô ngồi ở trên giường ngẩn người một lúc lâu, mới xoa xoa mặt, xuống giường đi rửa mặt.

Tiểu Bảo cùng Hạ Kiều Yến đã sớm đi học, đi làm.

Trong biệt thự chỉ có tiếng kêu vui mừng của Xa Luân.

Lúc xuống lầu, quản gia đã giúp cô hâm nóng thức ăn.

“Cám ơn bác Trần.”

“Thiếu gia đã để chuẩn bị xong xe, ngài cơm nước xong cũng có thể đi đến chỗ Tam tiểu thư rồi.”

Tần Dĩ Duyệt nhét vào miện một cái bánh nếp, hàm hồ không rõ nói: “Bác Trần, sau này vẫn là đừng nên dùng kính ngữ, cháu cảm thấy thật không được tự nhiên.”

“Cũng tốt.” Quản gia lại cười nói.

Tần Dĩ Duyệt cười tươi rồi nhanh chóng giải quyết đồ ăn trên bàn, lên lầu thay quần áo ra ngoài, rồi ngồi lên xe Hạ Kiều Yến đã chuẩn bị xong xuôi.

**

Xe chạy hơn một giờ, đến một khu nhà hạng sang mới dừng lại.

Tài xế nói: “Thiếu phu nhân, đây chính là nơi ở hiện tại của Tam tiểu thư, Tam tiểu thư không quá vui vẻ với người lạ, nên tôi sẽ không đi lên.”

“Vậy anh về trước đi, buổi chiều tự tôi trở về.”

“Vâng.”

Tần Dĩ Duyệt cầm túi xách, dựa theo số phòng tài xế nói, đi thang máy lên.

Tần Dĩ Duyệt đi ra khỏi thang máy, kiểm tra số phòng một chút, sau khi xác nhận không có sai lầm, ấn lên chuông cửa.

Bên trong nhà rất nhanh vang lên một hồi bước chân chậm nhẹ đi đến.

Cửa phòng mở ra, Hạ Vân Sách xuất hiện ở sau cửa, cười nói: “Chị dâu, chị đến rồi, mời vào.”

“Em nhìn khí sắc rất tốt đó nha.”

“Chị cũng vậy. Nghe anh hai nói chị gần đây bề bộn nhiều việc, nhưng nhìn tinh thần cũng có vẻ rất tốt.”