Chương 940

CHƯƠNG 940: GIẢ VỜ CẦU HÒA

Sau khi Lý Phàm nghe xong, anh cảm thấy rất nghi hoặc với kết quả thế này. Tình huống gì đây chứ, cậu chủ Long lại chủ động cầu hòa, nếu không phải tận mắt chứng kiến.

Anh không thể tin đó là sự thật. Anh day day lỗ tai. Sau khi bắt gặp ánh mắt xảo trá của thư ký, anh dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Tên thư ký này chắc chắn đang che giấu âm mưu gì đó, nếu không đã không nói ra những lời vô lý như vậy.

Lý Phàm nheo mắt, như muốn nhìn thấu suy nghĩ của người kia.

Khi thư ký cảm nhận được ánh mắt của Lý Phàm, anh ta giật mình một cái, trong lòng có dự cảm xấu, anh ta né tránh ánh mắt đi chỗ khác.

Sau khi Lý Phàm nhìn thấy ánh mắt chột dạ của đối phương, anh cười nói: “Được, giờ thì đi thôi.”

Thư ký hơi sửng sốt một, anh ta còn tưởng Lý Phàm nhìn ra điều gì bất thường. Nhưng đối phương chỉ hù dọa anh ta mà thôi. Anh ta nghĩ mình đã đánh giá quá cao Lý Phàm.

Sau khi Lý Phàm lên xe, thư ký bắt đầu đưa một điếu xì gà cho Lý Phàm.

Lý Phàm từ chối: “Xin lỗi, tôi không thích loại này cho lắm.”

Đồng thời, anh lấy ra một điếu thuốc trị giá hơn mấy chục ngàn rồi tự châm lửa.

Thư ký hơi sửng sốt trước thái độ của Lý Phàm, anh ta tưởng rằng Lý Phàm sẽ hút loại thuốc lá cao cấp nào đó, nhưng chỉ thấy anh lấy ra điếu thuốc lá bình thường.

Anh ta chợt bật cười, tên này đúng là biết giả vờ, lại đi hút điếu thuốc giá mấy chục ngàn.

Lý Phàm không cảm thấy có vấn đề gì, thuốc lá cũng chỉ ổn là được, không nhất thiết phải dùng loại cao cấp nhiều tiền làm gì.

Sau khi đến tòa nhà thương mại do cậu chủ Long mời, thư ký cười nói: “Anh Lý, mời anh.”

Khi Lý Phàm xuống xe, trước mặt đột nhiên xuất hiện một ảo giác. Tòa nhà thương mại này dường như bập bềnh trong sương máu, xem ra không đơn giản chút nào.

Anh lắc đầu, tuy là ảo ảnh nhưng anh biết tòa nhà thương mại này nhất định là nơi tồn tại chuyện người chèn ép người.

Thư ký bắt đầu dẫn đường, đồng thời âm thầm gửi tin nhắn đi.

Sau khi cậu chủ Long nhận được tin nhắn, anh ta cười lạnh lùng nói: “Có vẻ như tên kia đang đến, và ngày chết của anh ta cũng đến rồi.”

Ông Võ sau khi nghe xong đột nhiên không còn gì để nói. Ông ta vẫn có chút thông cảm với Lý Phàm.

Chọc giận ai không chọc lại đi chọc vào cậu chủ Long, đây không phải là tự đi tìm phiền phức sao?

Ông ta cho rằng Lý Phàm nhất định điên rồi, nên anh ta mới nói ra lời thế này.

Trước khi đi lên cầu thang, Lý Phàm vô thức hắt hơi một cái, thản nhiên nói: “Hẳn là có người đang mắng tôi.”

Lúc này, thư ký mới quay đầu lại cười: “Anh Lý, anh nói gì vậy chứ, sao lại có người mắng anh được?

Chắc anh suy nghĩ nhiều rồi.”

Lý Phàm không nói gì, anh nhìn thư ký như nhìn một tên ngốc. Đã lúc nào rồi mà anh ta vẫn còn nói nhảm như vậy.

Sau khi thư ký thấy ánh mắt của Lý Phàm, anh ta hơi giật mình, không dám nói gì nữa.

Khi anh ta đi đến bậc thềm, ông Võ và cậu chủ Long bước ra.

Khi nhìn thấy Lý Phàm, trong lòng bọn họ đã đằng đằng sát khí, nhưng ngoài mặt vẫn vui vẻ.

“Anh Lý, xin chào, xin chào.” Khi hai người nhìn thấy Lý Phàm, lập tức ddưa tay ra chào hỏi.

Lý Phàm cười nói: “Còn chào hỏi gì nữa, chúng ta đã quen nhau lâu như vậy, cũng coi như là không đánh không quen.”

Vẻ mặt cậu chủ Long rất gượng gạo. Anh ta chỉ muốn bóp chết Lý Phàm ngay lập tức, vì lời nói của anh vừa rồi đã nhằm trúng anh ta.

Câu nói đó khiến anh ta cảm thấy xấu hổ. Bởi lẽ anh ta luôn mất mặt trước Lý Phàm. Câu nói đó khiến anh ta nghĩ về những lần bại trận.

Cậu chủ Long cố nén giận, dù sao anh ta cho rằng Lý Phàm nhất định sẽ không vượt qua được cửa ải này, anh ta chỉ đành nghiến răng nghiến lợi nhìn Lý Phàm như muốn giết người ngay lúc đó.

Lý Phàm nhìn thấy vậy thì lập tức mỉm cười. Đã lúc nào rồi mà đối phương vẫn nằm mơ giữa ban ngày.

Lý Phàm thản nhiên cười: “Xin mời.”

Cậu chủ Long biết ở đây nói chuyện không tiện nên gật đầu, sau đó bắt đầu dẫn đường.

Sau khi đến văn phòng của cậu chủ Long, Lý Phàm trầm trồ một hồi. Đối với anh, anh không ngờ văn phòng của anh ta lại lớn như vậy. Những thứ trước mắt khiến anh rất kinh ngạc.

Nếu không được tận mắt chứng kiến, anh không thể tin đó là sự thật.

Anh cho rằng mọi chuyện trước mắt nhất định không đơn giản, Lý Phàm liếc nhìn cậu chủ Long, đột nhiên nở nụ cười: “Cậu chủ Long, lúc này rồi thì anh với tôi cũng không cần phải thừa nước đục thả câu nữa.”

Cậu chủ Long nghe xong có linh cảm không tốt, anh ta cũng nhìn ra Lý Phàm không phải người tầm thường. Lúc này nếu nói anh ta không sợ là nói dối.

“Anh Lý, có chuyện gì sao?” Cậu chủ Long xoa tay.

Lý Phàm lãnh đạm nói: “Lần này tìm tới tôi, sẽ không chỉ đơn giản là bắt tay làm hòa chứ.”

Anh biết đối phương là ai, lúc này bắt tay làm hòa hẳn là có vấn đề. Lý Phàm rõ đối phương, anh nghĩ mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.

Cậu chủ Long cười nói: “Anh Lý, anh nghĩ nhiều rồi. Trong lòng tôi rất kính nể anh, hơn nữa mấy hôm nay tôi cũng nhận ra mình không phải đối thủ của anh.”

Sau khi Lý Phàm nghe thấy giọng điệu đùa cợt của anh ta, anh lại càng không tin, ngược lại càng thận trọng hơn.

Cậu chủ Long nhìn thấy sự cảnh giác của Lý Phàm, anh ta không khỏi nhíu mày. Đối phương không lơi là chút nào khiến anh ta không thể ra tay.

Cậu chủ Long ra hiệu mời với Lý Phàm, hướng chỉ tay của anh ta chính là nơi anh ta đang ngồi.

Vị trí này bình thường anh ta không ngồi, dù sao vị trí này cũng rất nguy hiểm, anh ta chỉ để vậy để đối phó với người khác.

Lý Phàm cười nói: “Cậu chủ Long, anh là chủ nhà ở đây. Anh phải ngồi vào vị trí chủ nhà mới phải.”

Cậu chủ Long xua tay nói: “Anh Lý, anh đừng nói vậy. Anh nói vậy thì khách khí quá. Mặc dù tôi là chủ nơi này nhưng anh mới là người thắng cuộc thật sự.”

Sau khi Lý Phàm nhìn thấy ánh mắt thâm sâu kỳ quái của đối phương, anh lập tức bước tới ghế chính.

Anh nhìn thấy trên ghế có chút bụi, không khỏi nghi hoặc.

Nếu có người ngồi trên đó, hẳn là không có bụi, nhưng bụi trên đó dường như là do lâu ngày không có ai ngồi lên.

Lý Phàm nhìn về phía cậu chủ Long cùng ông Võ, bọn họ quá nhiệt tình, anh lập tức chuyển chủ đề: “Cậu chủ Long, anh muốn bắt tay làm hòa như thế nào.”

“Anh Lý, yêu cầu của tôi rất đơn giản, chỉ cần chúng ta không xen vào chuyện của nhau, tôi sẽ không làm phiền anh, và anh đừng kiếm chuyện với tôi.” Nói xong anh ta đỡ Lý Phàm ngồi vào cái ghế.

Cả nhà tham gia Group Facebook THÍCH TRUYỆN bên em để báo lỗi và giao lưu nhé. Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Group FaceBook