Chương 883: Đêm hội từ thiện

Cốc cốc…

Có tiếng gõ bên ngoài cửa phòng làm việc.

Anh ta nắm chặt hai tay, một lúc sau mới bình tĩnh lại, đặt tấm ảnh vào trong ngăn kéo, lấy một tập tài liệu mở ra, rồi nói: “Vào đi.”

Lăng Vi bước vào với một tập tài liệu trêи tay, cô ta đưa tài liệu qua: “Đây là tài liệu của hôm nay, cần xin chữ ký của anh.”

Khuôn mặt Giang Mạt Hàn không chút biểu cảm, anh ta mở tập tài liệu ra.

“Tôi thấy sắc mặt anh không được tốt, trong người khó chịu sao?” Lăng Vi quan tâm hỏi, không hề nhắc đến chữ nào chuyện của ngày hôm qua.

Giang Mạt Hàn mím chặt môi, không hề trả lời.

Lăng Vi cắn môi nói: “Mạt Hàn…”

“Được rồi.” Lúc này anh ta ném tập tài liệu đã được ký tên qua, rõ ràng là không muốn nghe Lăng Vi nói.

Lăng Vi siết chặt tay, cuối cùng cũng kìm lại những lời muốn nói, cầm tập tài liệu lên: “Quỹ tình thương và ước mơ có tổ chức đêm hội từ thiện, gửi anh tấm thiệp mời.”

Nói xong liền đưa tấm thiệp vàng qua.

Đi hoạt động này thường là những người có uy tín danh dự, chủ yếu là dành cho những người giàu có, cung cấp một sân chơi để tuyên truyền, có địa vị, đương nhiên muốn có danh tiếng tốt.

Đây còn là một hoạt động mang lại lợi ích cho hai bên, người giàu có quyên góp tiền có danh tiếng, quỹ sau khi quyên góp sẽ mang giúp đỡ những người gặp khó khăn.

Giang Mạt Hàn nhìn qua rồi nói: “Tôi biết rồi.”

“Em và anh cùng đi nhé.” Lăng Vi nói nhưng sợ rằng anh sẽ từ chối: “Trong trường hợp như vậy anh cần một người phụ nữ ở bên cạnh.”

Giang Mạt Hàn lạnh nhạt hừ một tiếng: “Cô còn bận việc.”

Tại khách sạn.

Cố Hiềm cầm một chiếc hộp trêи tay, rồi gõ cửa phòng Tông Ngôn Hi.

Cô mặc bộ quần áo ở nhà giản dị và đeo cặp kính chống tia bức xạ trêи sống mũi, đang làm việc trước máy tính, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô liền bước tới mở cửa.

Nhìn thấy Cố Hiềm liền hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

“Đương nhiên là có việc rồi.” Không đợi Tông Ngôn Hi mời vào trong, anh ta đã chen vào.

Cô đóng cửa lại, tháo kính ra và hỏi: “Anh có muốn uống gì không?”

“Không uống, không uống, thử bộ này đi.” Cố Hiềm đưa qua.

Tông Ngôn Hi ngơ ngác nhìn anh ta: “Thử bộ này làm gì?”

“Đương nhiên là có việc rồi.” Cố Hiềm kéo cô: “Một đêm hội từ thiện, tôi không có người phụ nữ đi cùng, cô đi cùng tôi.”

Tông Ngôn Hi nhướng mày: “Tôi không có thời gian.”

“Tôi không quan tâm, trừ khi cô không cần người bạn này nữa.” Cố Hiềm ngồi xuống ghế sô pha, giở trò nanh nọc.

Tông Ngôn Hi không còn cách nào khác đành cầm lấy bộ đồ mà anh ta mang đến: “Anh đã giúp tôi rất nhiều chuyện, cũng ít khi thấy anh cần giúp đỡ, hôm nay sẽ theo ý anh.”

Cố Hiềm mỉm cười: “Làm người phụ nữ đi cùng tôi cô cũng không thấy mất mặt đâu, tôi cũng không phải là xấu, đúng không?”

Tông Ngôn Hi bật cười: “Lại bắt đầu tự sướиɠ rồi.”

“Vậy ý cô là tôi xấu sao?” Cố Hiềm trợn tròn mắt nhìn cô.

“Không xấu, được chưa?” Nói xong, Tông Ngôn Hi cầm lấy bộ đồ đi vào trong phòng.

Một lúc sau, cô mặc một chiếc váy dài trắng bước ra và hỏi: “Có được không?”

Hai mắt Cố Hiềm sáng lên: “Chiếc này quả nhiên hợp với cô, xem ra tôi rất có mắt nhìn đấy chứ, chỉ cần làm thêm tóc là được rồi.”

“Không cần trang điểm sao?” Tông Ngôn Hi hỏi.

“Trông xinh đẹp vậy rồi, không xoa phấn cũng đẹp mê người.” Cố Hiềm mỉm cười nói.

Tông Ngôn Hi nói vẫn cần trang điểm một chút: “Anh là người phụ trách, lần đầu tiên tham gia sự kiện như này, không thể để cho anh mất mặt được.”

Sau một năm làm việc vất vả, Cố Hiềm đã trở thành người phụ trách chi nhánh của công ty nơi mà anh ta đang làm việc, không phải quá tập trung nhưng lại rất có năng lực.

“Vậy thì tốt quá.” Cố Hiềm càng thêm vui sướиɠ.

Tông Ngôn Hi liếc nhìn anh ta, tiếng Trung tiến bộ rất nhanh, lời gì cũng có thể nói ra rồi.

Bảy giờ tối.

Lối vào sảnh của bữa tiệc đậu kín những chiếc xe sang chảnh, như một hàng dài rồng rắn.

Có thể thấy bữa tiệc tối nay vô cùng hoành tráng.

Vì buổi tiệc tối nay, Lăng Vi đã cố ý trang điểm đậm, mặc chiếc váy đen, gợi cảm và quyến rũ, khoác tay Giang Mạt Hàn cùng xuất hiện trong bữa tiệc, vô cùng nổi trội, đến nỗi có người nói cô ta và Giang Mạt Hàn rất xứng đôi.

Cô ta mong ngóng ngước nhìn Giang Mạt Hàn, nhưng để lại cho cô ta chỉ là khuôn mặt thờ ơ.

Trong lòng cô ta không khỏi có chút thất vọng.

Một chiếc xe dừng bên ngoài hội trường, tài xế bước xuống mở cửa, Cố Hiềm cúi người xuống xe, anh ta mặc một bộ vest màu xám, trang trọng và lịch sự, sau khi dừng bước liền quay người đưa tay về phía Tông Ngôn Hi.

Trông dáng vẻ giống như một hoàng tử phương tây.

Tông Ngôn Hi đưa tay đặt vào lòng bàn tay của anh ta, mỉm cười rồi cúi người bước xuống xe.

“Khoác lấy tay tôi.” Cố Hiềm đứng thẳng người, thiếu đi khuôn mặt tươi cười trêu đùa hằng ngày, thay vào đó là dáng vẻ chững chạc.

Tông Ngôn Hi khoác tay anh ta.

“Đi thôi.” Cố Hiềm nói.

Hai người cùng bước vào trong.

Mọi người đều biết Cố Hiềm, người phụ trách chi nhánh trong nước của công ty nước ngoài, nhưng người phụ nữ đi bên cạnh anh ta đã thu hút sự chú ý của mọi người.

“Hôm nay người đẹp như mây nhỉ?” Có người nói.

Cố Hiềm mỉm cười khẽ gật đầu, dường như anh ta rất thích được người khác nhìn mình với ánh mắt ghen tỵ.

Lăng Vi quay lại, nhìn thấy Tông Ngôn Hi thì vô cùng ngạc nhiên, cô ta không phải vừa về nước sao? Tại sao lại có thể cùng Cố Hiềm xuất hiện ở đây?

Dường như người phía sau đã khiến mọi người phải nhìn chăm chú, Giang Mạt Hàn quay đầu lại, từ xa trông thấy cô mặc bộ váy trắng tinh khiết, dài đến mắt cá chân, giống như ánh trăng mềm mại ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, mái tóc đen nhánh được vuốt tự nhiên ra phía sau, một lọn tóc buông xõa tự nhiên đến mang tai, càng tô thêm vẻ nữ tính và quyến rũ của người phụ nữ, cánh tay nhỏ nhắn của cô khoác vào tay Cố Hiềm, dáng vẻ đoan trang.

Giang Mạt Hàn nhìn sững sờ, phong cách này của cô giống với người phụ nữ trước đây đã từng khoác tay anh ta.

“Mạt Hàn.” Lăng Vi đột nhiên nắm chắc cánh tay anh ta.

Cố Hiềm đi về phía bên này, Giang Mạt Hàn cũng trở lại bình thường.

“Chủ tịch Giang.” Cố Hiềm chào hỏi anh ta.

Mặc dù không có quan hệ làm ăn, nhưng không ai không biết đến Giang Mạt Hàn.

Nếu muốn nói đến người nổi tiếng nhất của thành phố B bây giờ, thì nhất định phải nhắc đến anh ta.

Không thể không nói anh ta cũng có năng lực, mới có địa vị như ngày hôm nay.

Lúc Tông Ngôn Hi đến đã nghĩ rằng, một sự kiện như này anh ta nhất định có mặt, quả nhiên không sai, nhưng đi bên cạnh anh ta lại là Lăng Vi.

Trong lòng cô không khỏi cười chế nhạo, nhưng vẻ mặt lại rất bình thản: “Chủ tịch Giang và cô gái này thật sự rất hợp.”

“Cảm ơn…”

“Chúng tôi chỉ là bạn thôi.”

Giang Mạt Hàn vội cướp lời Lăng Vi.

Lúc này trong hội trường vang lên giọng của người dẫn chương trình: “Duyên phận đã đưa chúng ta đến gặp mặt tại đây, không có yêu, thì sẽ không có cuộc gặp gỡ ngày hôm nay.”

Sau những lời mở đầu, giọng của người dẫn chương trình đã trở nên to và hào hứng hơn: “Tối nay, chúng tôi tổ chức đêm hội từ thiện này để góp phần xóa đói giảm nghèo. Đầu tiên, thay mặt cho ban tổ chức, tôi xin cảm ơn đến mọi người đã ủng hộ, một lời cảm ơn chân thành nhất, đêm hội hôm nay sẽ gây quý bằng hình thức bán đấu giá. Đương nhiên, những sản phẩm đấu giá này cũng được quyên góp bởi những người quan tâm trong xã hội, tối nay tất cả số tiền gây quỹ đều sẽ được chuyển đến những người cần sự giúp đỡ, thông qua quỹ ước mơ.”

“Vì tình thương, vì thực hiện ước mơ, đêm hội từ thiện tối nay chính thức được bắt đầu, người mẫu sẽ trình lên cho chúng ta sản phẩm đấu giá đầu tiên.”

Ngay sau đó một nữ người mẫu mặc một bộ lễ phục, trang điểm khéo léo, từ từ bước lên sân khấu.

Cô ta không cầm bất cứ thứ gì trong tay, mọi người xôn xao bàn tán, có người còn chế giễu: “Đây là bán đấu giá người sao?”

Người dẫn chương trình cười nói: “Ngài này lại nói đùa rồi, hôm nay sản phẩm bán đấu giá đầu tiên của chúng tôi, chính là một chiếc nhẫn kim cương phiên bản giới hạn, được quyên góp bởi một người quan tâm, một người làm việc tốt nhưng muốn giấu tên.”

Theo lời của người dẫn chương trình, người mẫu giơ tay lên.

Một chiếc nhẫn kim cương khổng lồ xuất hiện trước mặt mọi người.

Nhìn thấy chiếc nhẫn này, Tông Ngôn Hi sửng sốt.

Vẻ mặt Giang Mạt Hàn cũng không kém phần ngạc nhiên.

Đây là chiếc nhẫn đặt làm, được đặt làm riêng khi anh ta cầu hôn Tông Ngôn Hi. Sau khi cô đeo chiếc nhẫn này vào, chưa từng tháo ra, anh ta nghĩ rằng mình đang ở bên cô…

Tông Ngôn Hi siết chặt tay, có chuyện gì xảy ra vậy?

Sau khi cô được Cố Hiềm cứu ra thì chiếc nhẫn trêи tay đã không còn nữa, cô nghĩ rằng mình đã đánh mất nó, tự dưng sao lại có thể xuất hiện trong buổi bán đấu giá này chứ?

Lúc này giọng của người dẫn chương trình lại vang lên.

“Chiếc nhẫn kim cương này rất có giá trị, giá khởi điểm cũng rất cao, giá khởi điểm là mười triệu tệ.”