Chương 867: Người phụ nữ đầu độc

Người tài xế dám quay về là đã chuẩn bị hết phải chịu trừng phạt như thế nào.

Anh ấy ngẩng đầu: “Tôi phát hiện ông ấy làm như vậy là bị người phụ nữ bên cạnh ông ấy đầu độc.”

“Sao anh biết?” Thẩm Bồi Xuyên hỏi.

Người tài xế nhớ lại, khi vợ của anh ấy vừa bị bắt và khi anh ấy nhìn thấy Tông Vân Càn lần đầu tiên vẫn luôn là người phụ nữ ấy nói chuyện.

“Tôi không nói dối đâu.” Người tài xế thề thốt.

Thẩm Bồi Xuyên đi đến: “Có thể tin được không?”

Anh ấy không hiểu cái người Tông Vân Càn ấy lắm, nếu như ông ấy bị người phụ nữ đó đầu độc thì vẫn có thể xử lý được. Nếu như ông ấy vẫn luôn im lặng thì suy nghĩ tâm tư của ông ấy càng lớn hơn.

Tông Cảnh Hạo khẽ nhắm mắt, che giấu suy nghĩ của mình. Tông Vân Càn rất kiên định, nếu như ông ấy vẫn luôn tìm kiếm cơ hội để giành lại gia sản thì lần ngủ đông này quá dài rồi. Ông ấy già rồi, cho dù có giành lại gia sản thì có tác dụng gì? Ông ấy không có con cái thì cần nhiều tiền như vậy làm gì? Hơn nữa ông ấy cũng có rất nhiều tiền.

Mấy năm nay ông ấy ung dung sống ngày này qua ngày khác, điều đó không giống như đang giả vờ cho lắm.

Lần chuyển biến này của ông ấy giống như có nguyên nhân bên ngoài hơn là đã vạch ra kế hoạch lâu dài. Nếu như ông ấy đã ẩn dật mười mấy năm rồi, lập ra kế hoạch này cũng thật ngốc nghếch và ngu xuẩn.

“Bây giờ chúng ta còn thời gian không?” Thẩm Bồi Xuyên hỏi.

Tông Cảnh Hạo nhìn người tài xế, hỏi: “Anh đến chỗ ở của họ chưa?”

Anh nghe nói Tông Vân Càn có rất nhiều nơi ở, vì anh không thích qua lại với bên Tông Vân Càn nên không để ý gì nhiều. Cho nên bây giờ anh đi điều tra sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Người tài xế vội vàng gật đầu, muốn lấy công chuộc tội: “Tôi biết, tôi có thể đưa mọi người đến đó.”

Thẩm Bồi Xuyên nghi ngờ: “Anh biết nơi đó, Tông Vân Càn còn có thể ngây ngốc ở đó sao?”

“Trong mắt của họ tôi chỉ là người phản bội tổng giám đốc Hạo nên họ sẽ không ngờ tôi còn dám quay lại. Họ sẽ nghĩ tôi đã sớm chạy trốn rồi, không nghĩ tôi sẽ đưa anh đến tìm họ đâu.” Người tài xế nói.

Thẩm Bồi Xuyên cảm thấy cũng đúng nên nói với Tông Cảnh Hạo: “Đợi đến đêm tôi sẽ đưa người đến tìm đứa bé trở về.”

“Bồi Xuyên, anh sắp xếp hai người giỏi nhất đến biệt thự trước.” Lâm Tân Ngôn và hai đứa trẻ đang ở đó, Tông Cảnh Hạo không yên tâm lắm. Nhưng nếu anh để Lâm Tân Ngôn về đây thì cô sẽ biết con mất tích, nhất định cô sẽ chịu đả kϊƈɦ. Anh cố tình nhốt cô ở trong biệt thự là muốn giấu cô.

“Đứa bé thì sao?” Trang Tử Khâm đột nhiên xông vào.

Bà vẫn luôn ở bên cạnh Trình ɖu͙ƈ Ôn, sau khi trở về thì ở bên cạnh con gái mình. Nghe nói Lâm Tân Ngôn và hai đứa trẻ trở về biệt thự, họ phân công một người về biệt thự chăm sóc, một người rời khỏi nhà. Bà không ở nhà một ngày, vừa về đến nhà thì đi thăm đứa bé, nhưng kết quả không thấy đứa bé đâu nữa.

Tang Du cắn môi, giọt lệ tràn mi: “Đứa… đứa bé…”

“Con bảo người ôm đứa bé về biệt thự rồi.” Tông Cảnh Hạo đứng lên nói: “Lát nữa con cũng sẽ qua đó”

Tông Cảnh Hạo cố tình giấu diếm, trong giờ phút quan trọng này anh sợ mọi người không chấp nhận nổi.

Bây giờ thứ Tông Vân Càn muốn là gia sản, gia sản chưa nằm trong tay ông ấy thì ông ấy sẽ không làm hại đứa bé được. Ít ra đứa bé tạm thời không gặp nguy hiểm.

“Ừm.” Trang Tử Câm không nghĩ gì nhiều mà quay người rời đi.

Thẩm Bồi Xuyên nói đi sắp xếp, tiện thể đưa Tang Du về nhà.

Sắp xếp xong, đợi đến khuya người tài xế đưa đoàn người đến nhà riêng của Tông Vân Càn. Kiến trúc nơi này rất bí mật, nhưng vị trí địa lý rất tốt.

Khoa học kỹ thuật kiến thức càng ngày càng hiện đại nên kỹ thuật bảo vệ cũng rất tốt, họ vừa vào đến sân thì chuông báo động chống trộm đã reo lên.

Thẩm Bồi Xuyên bất đắc dĩ chỉ có thể đưa mọi người lui ra ngoài trước.

Muốn lén lút đi vào trong mà không để ai biết thì có lẽ không thể được, hơn nữa làm như vậy còn rút dây động rừng.

“Trong này có hệ thống bảo vệ, nhưng cũng không có mấy người. Chúng ta có thể xông vào được.” Người tài xế nói, anh ấy vẫn có tự tin với bản lĩnh của mình.

Thẩm Bồi Xuyên bình tĩnh nói: “Chúng ta không biết đứa bé có ở đây hay không, nếu như cứ xông vào mà không thấy đứa bé thì nó sẽ gặp nguy hiểm thì sao? Nhưng nếu như rời đi thì chúng ta càng không có cách nào tìm được đứa bé.”

Tông Cảnh Hạo cân nhắc điểm lợi và điểm bất lợi trong lòng, nói: “Nếu chúng ta đã rút dây động rừng thì tương kế tựu kế.”

Nếu như đứa bé thật sự không ở đây thì vừa nãy nhất định sẽ thu hút sự chú ý của họ, nếu như đứa trẻ ở đây thì bọn họ sợ đứa trẻ được tìm thấy nên chắc chắn sẽ đổi vị trí. Như vậy, đám người Tông Cảnh Hạo chỉ cần để người ở lại đây là có thể tìm thấy manh mối của đứa bé. Nếu như đứa bé không ở đây, e rằng chỉ khiến cho họ nâng cao cảnh giác hơn.

“Tôi ở lại đây.” Thẩm Bồi Xuyên nói.

Bây giờ cũng chỉ có Thẩm Bồi Xuyên đích thân ở lại đây thì anh ấy mới yên tâm.

“Tôi cũng ở lại.” Người tài xế rất muốn lấy công chuộc tội.

Tông Cảnh Hại không nói gì chính là ngầm đồng ý, anh quay người đi về phía xe mình.

Chỉ mới mấy ngày thôi mà cô đã tiều tụy đi rất nhiều, nếu như cô biết đứa bé mất tích thì chắc chắn sẽ càng tiều tụy hốc hác hơn.

Anh lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Thẩm Bồi Xuyên, bảo anh ấy sắp xếp người theo dõi người phụ nữ bên cạnh Tông Vân Càn.

Cho dù trước tối mai có tìm thấy được hay không, anh vẫn phải cố gắng hết sức.