Chương 83: Nửa đêm cấp cứu

Bác sĩ trưởng liếc cô một cái, “Con biết rõ là tốt rồi. Đúng rồi, gần đây thầy cần đi bên cấp cứu một thời gian ngắn. Con theo thầy cùng đi.”

“Được ạ.” Tần Dĩ Duyệt không có chút do dự mà đáp.

Đi cấp cứu tuy vất vả, nhưng kỹ thuật đề cao nhanh, lại có thầy mang theo cô. Loại cơ hội này rất khó có được đó.

Tần Dĩ Duyệt nháy mắt vài cái, rất chân chó nói: “Thầy à. Thầy thiên vị con như vậy. Những người khác không có ý kiến sao?”

“Có thể có ý kiến gì? Con vốn chính là đệ tử của thầy, thầy cũng chỉ có một mình con là đệ tử, kỹ thuật của thầy không giao cho con. Còn có thể giao cho ai đây?”

“Đúng đúng, con nhất định học thật là tốt, sẽ không để cho thầy thất vọng đâu.”

“Làm ra chút chuyện đứng đắn lại nói sau, miệng ít nổ đi đó.”

“Yes Sir.”

**

Buổi tối Tần Dĩ Duyệt về nhà đem chuyện cô đi bên cấp cứu một thời gian ngắn nói cho Hạ Kiều Yến cùng Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo nhếch miệng. Cơm tối chỉ ăn có chút, rồi ôm cổ Xa Luân đi ra trong sân rồi.

Tần Dĩ Duyệt nhìn bóng lưng Tiểu Bảo, “Thổ hào, anh có phải cũng không muốn em đi bên cấp cứu không?”

“Công việc của em tự chính em quyết định là được. Không cần cố kỵ anh và Tiểu Bảo đâu.”

“Có thể Tiểu Bảo nó…”

“Thằng bé có thể là không nỡ để em đi, không phải là tức giận.”

Tần Dĩ Duyệt gật đầu.

Nửa đêm. Lúc Tần Dĩ Duyệt ngủ mơ mơ màng màng, điện thoại vang lên.

Cô dùng tốc độ nhanh nhẹ nhất mà bò lên. chấp nhận cuộc gọi, “A lô.”

“Bác sĩ Tần. Đường Kiều Đông có một tai nạn xe cộ, xin cô cần phải mau chóng đến hiện trường.”

“Được. Sau đó cô đem tình huống cụ thể, tiến độ làm việc của cảnh sát giao thông nói cho tôi, tôi ở trên xe sẽ nghe.”

“Được.”

Tần Dĩ Duyệt cúp điện thoại. Quay người phát hiện đèn trong phòng đã sáng, Hạ Kiều Yến đi đến hướng phòng thay quần áo.

Tần Dĩ Duyệt thấp giọng nói: “Thổ hào, anh muốn đi ra ngoài hả?”

Hạ Kiều Yến đương nhiên nói: “Đưa em qua đó.”

“Không cần, em đối với tình hình giao thông của Tần thành rất quen thuộc, huống hồ còn có đồng nghiệp nữa mà.”

“Lúc em chưa kết hôn, một mình em hơn nửa đêm đi ra ngoài không có vấn đề. Sau khi kết hôn, cần phải có người cùng đi.”

Hạ Kiều Yến nói xong đóng cửa phòng, thay quần áo.

Tần Dĩ Duyệt tim đập mạnh, loạn nhịp chỉ trong chốc lát, đập như gõ trống.

Khuôn mặt nhỏ bỗng dưng có chút nóng lên.

Thổ hào nhà cô có thể không cần hoàn mỹ đến vậy không đây?

Cô mỗi ngày cùng anh cùng giường chung gối có bao nhiêu áp lực, mỗi ngày đều nhịn xuống không nhào tới.

Kết quả, anh ấy mỗi ngày đều có kỹ năng mới.

Đậu xanh rau má, cô thật muốn bổ nhào vào đó.

Thế nhưng mà cô sợ, lá gan lại không đủ to…

**

Hạ Kiều Yến đem xe ngừng đến bên cạnh cầu, cách xe hơn 10m trên cầu đã bị cảnh sát giao thông dùng dây cảnh giới tuyến phong tỏa lại.

Dưới ánh đèn chói mắt, 120, xe cảnh sát, cảnh sát giao thông cùng với bác sĩ ở trong mưa bận rộn tạo thành một bức bức hoạ cuộn tròn.

Tần Dĩ Duyệt đợi xe dừng lại, liền mở cửa xe chạy xuống, căn bản chẳng quan tâm có thể bị dầm mưa hay không.

Tần Dĩ Duyệt đưa kiện chứng minh công tác với một người cảnh sát giao thông bên ngoài, sau đó anh ta cho cô tiến vào.

Đây là ba xe cùng một chỗ tông vào nhau thành tai nạn xe cộ, trong ba chiếc xe có tổng cộng mười người.

Trong đó chủ xe Chery, Charade đã hôn mê tại chỗ, LandRover đầu xe biến hình, chủ xe bị thương nhẹ.

Trong đó ở giữa có một người phụ nữ bị văng ra ngoài xe, đã tử vong.

Mười người trong số đó chỉ có hai người còn có thần trí.

Tần Dĩ Duyệt âm thầm kinh hãi, người phụ nữ bị văng ra ngoài xe chảy máu bị mưa trộn vào tản ra tứ phía.

Tần Dĩ Duyệt một bên chỉ huy các nhân viên y tế đi cùng với chiếc xe di chuyển người bị thương, một bên chính mình di dời các thiệt hại khác.

Lúc chuyển qua xe Chery, phát hiện cửa xe Chery biến dạng nghiêm trọng, cửa xe vẫn còn nóng lên, hiển nhiên là động cơ xe bị cháy hỏng rồi.

Tần Dĩ Duyệt lo lắng nói: “Anh cảnh sát giao thông này, phải nghĩ biện pháp mở cửa xe, mở không ra cửa xe thì sẽ là tai nạn chết người đấy.”

Cảnh sát giao thông vẻ mặt khó xử, “Bác sĩ Tần, tôi cũng hiểu mà, nhưng bạo lực phá hư xe, chúng tôi cần phải hướng cấp trên xin phép đấy. Đây là một khâu trong công việc chúng tôi mà, không phải chúng tôi tận lực kéo dài không cứu giúp chủ xe. Vạn nhất chủ xe tỉnh, phát hiện tổn hại của xe vượt qua tổn hại bản thân trong tai nạn xe cộ, lại báo cáo chúng tôi lúc chấp hành nhiệm vụ làm quá, sẽ khiến cho công việc chúng tôi tăng thêm rất nhiều phiền toái.”

Tần Dĩ Duyệt nghe vậy không nói gì.

Cảnh sát giao thông băn khoăn gì, cô hiểu, cũng như bác sĩ bọn cô hiếm khi thấy được người bệnh có cái đạo lý.

Nhưng tánh mạng dù sao cũng quan trọng, cô chỉ có thể lần nữa kéo mở cửa xe, xem thử có thể nhanh mở ra không.

Tay của cô còn chưa có chạm được tay nắm cửa, đã bị một bàn tay lớn nắm trước.

Hạ Kiều Yến vặn vặn tay lái, tay lái không chút sứt mẻ, nói với cảnh sát giao thông: “Tìm hai dây kẽm tới đây.”

Cảnh sát giao thông gặp quần áo giá trị xa xỉ cùng phong thái bình tĩnh của Hạ Kiều Yến, không tự giác mà phục tùng.

Hạ Kiều Yến đem hai dây kẽm nhét vào cửa sổ tạo thành khe hẹp ở bên trong, cẩn thận điều chỉnh góc độ.

Chỉ chốc lát sau, răng rắc, một thanh âm vang lên.

Hạ Kiều Yến kéo mở cửa xe, chủ xe Chery nghiêng lệch ngã ra.

Hạ Kiều Yến đở lấy người nọ, nhìn về phía Tần Dĩ Duyệt, “Muốn chuyển đi như thế nào đây?”

“Anh trước đỡ hắn, em bảo nhân viên y tế khiêng cáng cứu thương tới nhanh thôi.”

Tất cả người bị thương phân biệt ra được hai chiếc 120 đưa về bệnh viện.

Lúc Tần Dĩ Duyệt muốn lên 120, ánh mắt lia qua nhìn đến một cái xe tải quen thuộc.

Cô dừng bước lại, hướng xe tải đi đến, gõ cửa sổ xe, “Ninh ca!”

Người bên trong xe đem cửa sổ xe quay xuống ra, đó là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, tướng mạo rất xuất chúng, khí chất cũng rất đặc biệt, từ trên anh ta tựa như không nhìn ra bất cứ cảm xúc chấn động nào, giống như một con rối hình người vậy.

Mà ngay cả trong nháy mắt cùng tần suất ánh mắt chuyển động, cũng so với người bình thường thấp hơn rất nhiều.

Hạ Kiều Yến ở cách đó không xa nhìn Ninh Phóng, trong mắt hiện lên một tia ủ dột chi sắc.

Ninh Phóng nhìn tóc cùng quần áo đều bị mưa làm ướt, thanh bằng hỏi: “Em tại sao lại qua bên cấp cứu rồi hả?”

“Thầy muốn đi bên cấp cứu một thời gian, em cũng theo cùng ông ấy đó.”

Ninh Phóng nhìn mái tóc và quần áo ẩm ướt hơn phân nửa của cô, “Chồng em cam lòng cho em như vậy cơ đấy.”

Tần Dĩ Duyệt hắc hắc nở nụ cười, “Anh thật quan tâm em, cũng biết việc em kết hôn rồi.”

“Đó là vì lúc em cùng chồng em kết hôn, có không ít cô gái tự sát. Khoảng thời gian đó có thể làm mệt chết anh.”

“Thật hay giả?”

“Giả đó!”

Tần Dĩ Duyệt: “…”

“Nhanh đi về, sớm chút giải quyết, em cũng có thể sớm chút nghỉ ngơi.”

“Ừ, chúng ta rảnh rỗi lại trò chuyện sau.”

**

Tần Dĩ Duyệt một bận đến sáu giờ sáng, khi đó mới từ trong phòng giải phẫu đi ra, mệt mỏi đến nỗi ngay cả cánh tay đều muốn không cử động nữa.

Cô vừa ra tới liền nhìn thấy Hạ Kiều Yến nhắm mắt lại, ngồi tê đít ở trên ghế dài bên ngoài phòng giải phẫu.

Hạ Kiều Yến nghe được tiếng mở cửa phòng giải phẫu, liền cầm theo một túi đồ đạc đứng lên.

“Thổ hào, sao anh lại không về nhà?”

“Quần áo em đều ướt, tranh thủ thời gian đi thay quần áo đi.”

Tần Dĩ Duyệt lúc này mới phát hiện trong túi kia chính là quần áo, trên người mệt mỏi lập tức tiêu biến sạch sẽ.

“Không có chuyện gì nữa, chúng em trước đây thường xuyên như vậy. Nhưng mà, cám ơn thổ hào quan tâm em đến vậy.”

“Tranh thủ thời gian đi thay quần áo, đợi lát nữa mang em đi ăn sáng.”

“Được.”

Tần Dĩ Duyệt cầm cái túi quần áo kia tiến văn phòng toilet, rất nhanh mà thay đồ, sau đó ký mấy phần báo cáo giải phẫu, rồi cùng Hạ Kiều Yến đi ra ngoài.