Chương 79: Bị bắt cóc

Hạ Kiều Yến bị hai chữ “chồng à” mềm mại của cô làm cho trong lòng kích thích một hồi tê dại, “Trước mắt vị trí của cô ấy là thực tập sinh. Tiếp xúc tin tức công ty tương đối ít, đã qua thực tập sinh hoặc thử việc mới có thể tiếp xúc đến một ít công tác trọng yếu.”

Tần Dĩ Duyệt gật đầu, “Baba. Hạ gia bên này không có người công tác ở tập đoàn Hạ thị, con lắng chúng ta sẽ đem đến phiền toái không cần thiết cho công tác của Kiều Yến.”

Lạc Minh Mị bưng hoa quả đi tới.”Trước đó mẹ cũng đã nghĩ qua như vậy, nhưng chúng ta không trực tiếp cự tuyệt được.”

Hạ Kiều Yến thấy thế cười nói: “Mọi người không cần vì chuyện này mà bận tâm đâu, kiểu tra đánh giá công ty của nhân viên cũng có yêu cầu không thể thay đổi mà. Nếu như cô ấy không đạt được tiêu chuẩn kiểm tra của công ty, bên nhân sự sẽ hẹn lại hoặc sa thải. Sẽ không bởi vì quan hệ thân sơ mà bó tay bó chân.”

“Vậy là tốt rồi.” Lạc Minh Mị nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, “Đến ăn cơm đi.”

Tần Dĩ Duyệt lên lầu gọi Tiểu Bảo, Tiểu Bảo vừa thấy cô liền muốn nhào lên.

“Về sau lại nhảy, mẹ bị cảm mất rồi. Sợ lây bệnh cho con lắm đó.”

Tiểu Bảo gật đầu, đưa tay nhỏ beo béo để cho Tần Dĩ Duyệt dắt.

**

Tần Dĩ Duyệt bị bệnh hai ngày, hai ngày này đều ở nhà cùng Tiểu Bảo.

Lưu Tử Xuyên đã trở lại Tần thành, anh ta sang đây xem tình huống của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo ở dưới sự dẫn dắt của Tần Dĩ Duyệt làm một loạt kiểm tra, trình độ phối hợp cao hơn trước rất nhiều.

Điều này khiến cho tất cả mọi người đối với Tiểu Bảo sớm ngày khôi phục đều tràn đầy chờ mong. Mặc dù là Tiểu Bảo từ 30 tết đêm hôm đó về sau không nói thêm lời gì nữa.

Tần Dĩ Duyệt sau khi khỏi bệnh thì đi làm, vừa lên làm đã bị bác sĩ trưởng đã gửi mấy ánh nhìn khinh bỉ.

“Thầy à, thời mãn kinh của thầy đến rồi hả?”

“Cút đi!”

“Con lăn, ai đến trấn an thầy đây? Mau mau nói đi, con đã làm sai gì nào, con sẽ thay đổi hoặc sẽ cố gắng hơn nữa.”

“Buổi chiều có một hội nghị, con cùng đi với thầy.”

“Được ạ. Nhưng mà là hội nghị gì vậy?”

“Về ca bệnh của Mạc Mộ Trầm đấy. Ca bệnh đã giấu thông tin của anh ta, chỉ đơn thuần là thảo luận bệnh tình mà thôi.”

“Được, ở bệnh viện chúng ta hay là ở nơi khác ạ?”

“Bệnh viện số một.”

Tần Dĩ Duyệt kêu rên, “Thầy, con có gây thù chuốc oán ở chỗ đó đó.”

“Bằng không thì thầy gửi con ánh mắt khinh bỉ làm gì chứ?”

Tần Dĩ Duyệt: “…”

**

Tần Dĩ Duyệt ăn cơm trưa xong, liền lái xe bác sĩ trưởng bệnh viện số một Tần thành.

Cô đã có khoảng thời gian không thấy được Diệp Thanh cùng Chu Tử Dương khiến cô yêu như con bướm thiêu thân, cô không tin bọn họ bị sau khi bị ở nơi công cộng châm chọc, có thể chịu đựng không phát cáu được.

Hai người bọn họ tuyệt đối không phải người có thể nhẫn nhịn.

Bất quá, cũng có thể là cô đã quá lo lắng.

Chu Tử Dương cùng Diệp Thanh là bên tim mạch và mạch máu não, hội nghị mà cô cùng bác sĩ trưởng tham gia lại là của ngoại khoa, tỷ lệ đụng phải không quá lớn.

Trên thực tế, cô nghĩ quá nhiều rồi.

Khi Tần Dĩ Duyệt vừa đem xe dừng ở chỗ đậu xe chuyên biệt của nhân viên chuyên khoa đến tham dự hội nghị, liền thấy Diệp Thanh hướng cô đi tới.

Tần Dĩ Duyệt không khỏi may mắn vì  bác sĩ trưởng a.k.a thầy cô đã xuống xe rồi, bằng không thì trở về lại làm tổn thương trái tim mềm yếu của cô mất.

Tần Dĩ Duyệt nhìn Diệp Thanh lẻ loi một mình đến, liền mở cửa xe xuống xe.

Diệp Thanh thấy Tần Dĩ Duyệt xuống, nở một nụ cười tươi, “Dĩ Duyệt, đã lâu không gặp.”

Giọng nói kia vừa ngọt lại vừa mềm, bộ dạng giống y như khi Tần Dĩ Duyệt mới quen Diệp Thanh.

Tần Dĩ Duyệt ngẩn người, phòng bị mà nhìn Diệp Thanh.

Diệp Thanh nhìn Tần Dĩ Duyệt chân thành nói: “Tôi gần đây liên tục nghĩ lại sở tác sở vi* trước kia của tôi, mới  biết được tôi đã làm sai rất nhiều chuyện, chẳng những tổn thương cô,  cũng tự làm cho chính tôi mất đi uy tín và sự tôn trọng trong mắt bạn học, cũng như các đồng nghiệp. Tôi suy nghĩ thật lâu, cảm thấy muốn thay đổi tình trạng hiện tại của tôi, bước đầu tiên hẳn là đối với cô xin lỗi, hi vọng cô có thể tha thứ khuyết điểm trước đây của tôi.”

*Sở tác sở vi: hành động đã thực hiện rồi

Tần Dĩ Duyệt không nghĩ tới Diệp Thanh lại đột nhiên nói với cô mấy lời này, nhưng cô rất mau hồi thần lại.

“Tôi không phủ nhận lời nói này của cô có chút làm tôi cảm động, nhưng cô có thể giải thích vì sao cô lại xuất hiện ở chỗ này không? Đừng nói với tôi đây là trùng hợp.”

“Tôi biết rõ bệnh viện cô phái cô đến, nên cố ý ở chỗ này chờ.”

Tần Dĩ Duyệt nhìn Diệp Thanh một lát, lắc đầu, “Tôi rất muốn tin lời của cô, nhưng tôi phát hiện cô đang gạt tôi. Vừa rồi khi cô nói mấy lời đó, ánh mắt lập loè, mặt không tự giác xoay đi. Cô tại lừa dối tôi!”

Tần Dĩ Duyệt nói xong bước nhanh đi đến chỗ hành chính bệnh viện.

Không ngờ, cô vừa mới xoay người, trước mặt liền phun đến một hồi khí  gay mũi.

Tần Dĩ Duyệt ánh mắt lập tức mơ hồ, mở miệng muốn kêu cứu.

Không ngờ, tâm trí cô đã bị kéo vào bóng tối và không thể nào khống chế.

**

Tần Dĩ Duyệt là bị lạnh mà tỉnh, cái loại lạnh tận xương tủy, nổi lên từng đợt lãnh ý.

Tần Dĩ Duyệt mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt chính là một mảnh đen kịt.

Cô giật giật tay bị trói ở sau lưng.

Tay bị đè đã tê rần.

Tần Dĩ Duyệt lắc lắc đầu còn mơ hồ, muốn tỉnh thêm một chút.

Lần đầu tiên cô cảm tạ cái gió lạnh buốt đó.

Nếu không phải lạnh như vậy, hít vào thuốc mê sẽ không có khả năng tỉnh táo nhanh được, mạch suy nghĩ cũng sẽ không rõ ràng được.

Cô cảm giác tình trạng hiện tại trên người mình, phát hiện ngoại trừ đầu có hơi choáng váng cùng tay bị trói bên ngoài, cũng không có những tổn thương nào khác.

Lấy hiểu biết của cô đối với Diệp Thanh,  cô bị trói chặt rồi, Diệp Thanh còn không thừa cơ tát cô mấy cái, đạp cô vài cái cho hả giận.

Nhưng những tổn thương này trên người cô đều không có, nói rõ chuyện này có khả năng không phải do Diệp Thanh khống chế.

Diệp Thanh chỉ là một khâu trong chuyện bắt cóc này, không có quyền xử lý cô.

Tần Dĩ Duyệt nghĩ tới đây, trong lòng ngoài may mắn, lại thêm sự lo lắng càng lớn hơn.

Gia thế Diệp Thanh cô ít nhiều cũng có một chút hiểu biết, ở Tần thành cũng có lực ảnh hưởng nhất định, muốn đối phó cô vẫn là dư sức.

Dùng trình độ chán ghét Diệp Thanh đối với cô, không giết chết cô thì sẽ cảm thấy thế giới không tốt.

Nếu như Diệp Thanh nhịn, vậy nhất định là có người so với Diệp Thanh càng lớn hơn điều khiển cô ta.

Người này mục đích là cái gì?

Tần Dĩ Duyệt phát hiện tự mình một người ở chỗ này nghĩ lung tung cũng không có được gì.

Nhưng trước mắt cô ít nhất có thể xác định, những người kia tạm thời sẽ không làm gì cô hết.

Vì vậy, cô dùng sức đá nệm.

Nệm ở trong bóng tối phát ra tiếng vang nặng nề, trong đêm yên tĩnh đặc biệt chói tai.

Chỉ chốc lát sau, Tần Dĩ Duyệt đã nghe được một hồi tiếng bước chân lộn xộn.

Rất nhanh cửa đã bị người đẩy ra, ánh sáng chói mắt rất nhanh liền tràn ngập trong phòng.

Tần Dĩ Duyệt sau khi nhắm mắt một chút, rất nhanh mà thích ứng được ánh sáng chói mắt, khi này mới nhìn rõ tình hình trong phòng.

Đây là một phòng lắp đặt thiết bị hợp lý, nhưng để đó không dùng.

Điều này cũng giải thích được vì sao khi cô vừa tỉnh dậy đã ngửi được mùi bụi dày đặc.

Một người thanh niên chừng hai mươi tuổi bất mãn mà nhìn Tần Dĩ Duyệt, âm thanh độc ác mà quát: “Hơn nửa đêm cô còn náo cái gì?”

“Cho lão đại của anh đến một chuyến, tôi cùng với hắn nói chuyện.” Tần Dĩ Duyệt vặn vẹo tay không thoải mái.

“Có chuyện gì nói với tôi?”

“Mấy người đem tôi bắt tới nơi này, muốn làm gì?”

“Cô phải biết đến lúc cần biết tự nhiên sẽ biết rõ.”

Tần Dĩ Duyệt không có ngờ tới hắn còn rất nghiêm, “Vị huynh đệ này, tôi đột nhiên bị người cột vào một nơi xa lạ, trong lòng đặc biệt không chắc. Anh đầu tiên lộ ra, anh muốn bao nhiêu tiền? Tôi cũng suy nghĩ thật kỹ đối sách, từ nơi này xoay sở tiền. Bằng không thì chờ các anh mở miệng, tiền của tôi nếu không đủ, các anh không phải đợi lâu  sao?”