Chương 76: Tin chị, rồi em sẽ gặp được người rất tốt

“Chị dâu, em rất tán thưởng cách làm của chị, nhưng em và anh ấy không đơn giản giống như chị nghĩ đâu. Em đã quyết định như vậy. Hi vọng chị có thể giúp em giữ bí mật.”

Tần Dĩ Duyệt nhìn bộ dạng chắc chắn của cô, cũng không khuyên nữa, “Nếu em đã quyết định rồi. Thì chị cũng không nói nữa, nhưng nếu có chỗ nào cần chị giúp thì em phải nói đó.”

“Cảm ơn chị dâu. Em thật hy vọng có thể sớm biết chị hơn, như vậy em khả năng đã đem người nọ trêu chọc tận tay rồi.”

Tần Dĩ Duyệt bật cười, “Hiện tại biết chị cũng không muộn đâu, tin chị, em sẽ gặp được người rất tốt đấy.”

“Vì sao?”

“Bởi vì bản thân em là người rất tốt, nếu không có em, chị vẫn không thể tự tại mà hòa hợp với nhà em.”

“Chị nói như vậy em cũng không phản đối.”

“Thời gian không còn sớm. Em đi về nghỉ ngơi đi.”

“Chị dâu gặp lại sau.”

“Gặp lại sau.”

Hạ Vân Sách sau khi rời đi. Tần Dĩ Duyệt nghĩ nghĩ chuyện để lại đứa con của Hạ Vân Sách, vẫn cảm thấy quá mức mạo hiểm.

**

Ngày nghỉ Tết âm lịch rất nhanh liền hết, Tiểu An cũng trở về đi làm rồi. Còn mang theo cho Tần Dĩ Duyệt không ít đặc sản ở quê.

Bác sĩ trưởng Khoa phụ sản gọi điện thoại hỏi Tần Dĩ Duyệt tình hình của Dương Nhã Vi gần đây.

Tần Dĩ Duyệt lúc này mới nhớ tới lúc cô gọi điện thoại chúc tết cho Dương Nhã Vi, cô ấy không có nhận.

Gửi tin nhắn chúc tết, cô ấy cũng không nhắn trả lời.

Tần Dĩ Duyệt sau khi tan việc, lo lắng nên lái xe đi chỗ phòng trọ của Dương Nhã Vi ở xem thử.

Dương Nhã Vi thuê phòng ở cách bệnh viện không xa.

Có một cái thôn trong thành phố, ở đó là đất trống, hoặc nhà xây của người địa phương Tần thành.

Bởi vậy, hoàn cảnh tương đối ầm ĩ, thành phần lui tới cũng phức tạp.

Dùng thu nhập của Dương Nhã Vi, cô ấy hoàn toàn có thể ở được nơi tốt hơn, nhưng cô trước sau chỉ ở chỗ này.

Tần Dĩ Duyệt đem xe ngừng dưới lầu, liền đi trên lối đi nhỏ ánh đèn mờ nhạt dẫn lên lầu.

Đi đến một cái cửa sắt tuy cổ xưa nhưng được lau chùi rất sạch sẽ, gõ cửa, “Nhã Vi, Nhã Vi, cậu có ở bên trong không?”

Bên trong không có chút âm thanh nào.

Tần Dĩ Duyệt gõ mấy lần, vẫn là như vậy.

Cô trở lại trong xe, ngửa đầu nhìn cửa sổ nhà Dương Nhã Vi, nhìn trên sân thượng có bộ áo khoác nhung dê cô tặng cho Dương Nhã Vi.

Cô lấy điện thoại di động điện vào số điện thoại của Dương Nhã Vi, phát hiện điện thoại đã bị tắt.

Tần Dĩ Duyệt nghĩ một lát, trong đầu nhớ lại số điện thoại của em trai Dương Nhã Vi, sau đó điện tới.

Điện thoại rất nhanh được kết nối, là một giọng nói mang theo hào khí của trai trẻ, “A lô.”

“Nhược Cường, xin chào, tôi là bạn của Nhã Vi, cậu có biết Nhã Vi đi đâu rồi không?”

“Chết rồi!” Dương Nhược Cường nói xong cũng cúp điện thoại.

Tần Dĩ Duyệt nghe trong điện thoại di động âm thanh bề bộn, trong lòng khí nóng bốc lên, lại điện một lần nữa.

“Cái bà cô này muốn gì nữa đây, tôi không phải nói cho bà cô là Dương Nhã Vi đã chết rồi sao? Còn gọi cái gì chứ? Coi chừng tôi ngay cả bà cô đem sang một chỗ giết chết đó!”

“Ranh con, đắc chí cái rắm, nếu thực sự đem chị của mày giết chết, thì mày còn dám hung hăng càn quấy chắc? Bà chẳng muốn nói nhảm với mày, chị của mày hiện tại đang ở nơi nào? Tranh thủ thời gian nói ra! Nếu cô ấy có gì ngoài ý muốn, bà mày liền báo cảnh sát nói là mày làm hại!”

Dương Nhược Cường bắt nạt Dương Nhã Vi đã quen, cho rằng bạn của Dương Nhã Vi cũng giống loại mặc xác người nắn bóp như chị cậu ta, nên sự kiêu căng lập tức bị đè xuống, “Tôi không biết, đêm 30 tết đó đã đi rồi.”

“Tại sao lại đi? Mấy người làm cái gì với cô ấy rồi?”

“Sao cô không hỏi xem thử cô ta làm cái gì? Tìm người đàn ông có tiền bao nuôi, trở về lại cùng chúng tôi khóc than!”

“Thằng nhóc mày làm cho miệng sạch sẽ tý đi, cô ấy là chị mày đó!”

“Nếu không bị đàn ông bao nuôi, cô ta sẽ có thứ quần áo mắc tiền như vậy sao? Bạn gái của tôi nói cái kiện áo khoác ngoài cũng khoảng 5000 rồi. Ba mẹ tôi để cho cô ta bỏ ra ít tiền mua căn hộ cho tôi, cô ta lại không muốn. Loại chị gái này thì còn muốn để làm gì?”

“Mả mẹ nó, đại gia mày đây, cái bộ đồ đó là bà mày mua tặng quà sinh nhật cho cô ấy. Dương Nhược Cường, mày là bị tàn phế hay đứt tay đứt chân đây hả, muốn mua nhà sao không tự mình kiếm, dựa vào cái gì mà chị mày phải cho mày tiền?! Cô ấy bình thường cho tiền bọn mày còn chưa đủ nhiều hay gì?!” Tần Dĩ Duyệt mắng đến nơi đây đều lười mắng tiếp, trực tiếp cúp điện thoại.

Cô sớm biết gia đình Dương Nhã Vi là cái dạng gì rồi, làm sao lại không có sớm nghĩ vậy chứ.

Tần Dĩ Duyệt bực bội mà bới bới tóc, lái xe đi khách sạn gần đó đóng gói món đồ ăn, lại mua một túi bia, một lần nữa trở lại phòng trọ của Dương Nhã Vi.

“Nhã Vi, mở cửa. Tớ biết cậu ở bên trong, chúng ta tâm sự.”

Tần Dĩ Duyệt đợi lâu, mới nghe được bên trong có tiếng bước chân rất nhỏ.

Cửa từ bên trong là mở ra, phía sau cửa là khuôn mặt tái nhợt, suy yếu của Dương Nhã Vi.

Dương Nhã Vi vô lực nhìn thoáng qua Tần Dĩ Duyệt, lui về phía sau cửa một bước.

Tần Dĩ Duyệt mang theo hai túi đồ lớn tiến vào, nhìn thấy đồ đạc trong phòng ném loạn thất bát tao quần áo, gối đầu, đồ dùng trong nhà, cô liền ngẩn người.

Dương Nhã Vi thuê ở chính là một phòng ngủ và một phòng khách, cô ấy rất giỏi về việc quản lý cuộc sống mình.

Mặc dù phòng ở nhỏ, cũng không có tiền mua đồ trang trí đặc biệt đắt đỏ cùng đồ dùng trong nhà.

Cô ấy đem ngôi nhà nhỏ quản lý ngay ngắn rõ ràng đấy, rất có cảm giác một ngôi nha vậy.

Dương Nhã Vi đi đến ghế sô pha bên cạnh, dọn đồ trên ghế sô pha cùng trên bàn trà, vô lực nói: “Có chút loạn, cậu đừng ghét bỏ.”

“Cậu có lẽ sớm chút gọi điện thoại cho tớ.”

Dương Nhã Vi miễn cưỡng cười cười, “Gần sang năm mới, gọi cho cậu cái gì chứ. Năm nay là năm đầu tiên cậu cùng người Hạ gia trải qua năm mới, không thể để cho cậu cũng không thể tốt mà qua được.”

Tần Dĩ Duyệt bất đắc dĩ mà nhìn cô ấy, “Mặt khác mã sau pháo mà nói tớ cũng không nói rồi. Cậu đi rửa mặt, rồi qua đây dùng cơm.”

Dương Nhã Vi theo lời đi rửa mặt, ngồi xuống đối diện Tần Dĩ Duyệt.

Hai người ai cũng không mở miệng, trầm mặc mà giải quyết đồ ăn nóng hổi.

Tần Dĩ Duyệt mở hai lon bia, đem một lon đặt tới trước mặt Dương Nhã Vi.

Dương Nhã Vi ngửa đầu hung hăng mà uống một miệng lớn, không chút nào để ý hình tượng mà nấc một cái, nói giọng khàn khàn: “Dĩ Duyệt, cậu nói tớ làm sao lại xui xẻo như vậy, có một đám người nhà như vậy đây? Bọn họ là đúng là cho tớ đi học, nhưng không phải sau đó công việc của tớ không phải là tận hết khả năng mà giúp đỡ bọn họ sao? Bọn họ làm sao lại không thể thông cảm khó xử của tớ dù chỉ một chút chứ? Bọn họ như thế nào sẽ cho rằng tớ bị người bao dưỡng, như thế nào sẽ cho rằng tớ cất giấu tiền riêng không để cho bọn họ sài đây? Bọn họ là người nhà của tớ, vì sao bọn họ một chút cũng không hiểu tớ, không tin tớ hả?! Nếu như tớ nguyện ý được người bao nuôi, thì đã sớm cũng không cần khổ như vậy đâu ha ha.”

Lúc nói xong mấy lời cuối, giọng nói kia mang theo rung động rõ ràng.

Tần Dĩ Duyệt trầm mặc mà nghe.

“Tớ nhiều lần tăng ca đến té xỉu, bọn họ không có một người quan tâm, hăng hái giục tớ cho tiền bọn họ. Bọn họ sai tớ cho bọn họ tiết kiệm tiền mua nhà, tiết kiệm tiền dưỡng lão, tiết kiệm tiền cho em tớ kết hôn. Vậy còn cuộc sống của tớ ở đâu đây? Tớ làm sao sống nổi? Tớ hiện tại cũng không dám nói chuyện yêu thương, chỉ sợ sẽ như bạn trai cũ bị dọa chạy mất. Cậu nói đi, tớ làm sao lại có thể sống một cuộc sống vặn vẹo như vậy nhỉ?”

Tần Dĩ Duyệt cũng ngửa đầu uống một ngụm bia lạnh buốt, lạnh đến mực cô run rẩy một cái.

Dương Nhã Vi khổ ra sao, cô không có trải qua.

Cô không biết phải nói cái gì mới không tính là cô nói chuyện giả dối nữa.

Dương Nhã Vi tựa ở trên ghế sô pha, con mắt suy yếu mà nhìn về phía trước, không có tiêu cự.