Chương 64: Không phù hợp thân phận thổ hào của anh

Hạ Kiều Yến cầm lấy hợp đồng, vừa nhìn vừa hỏi, “Nguyên nhân xảy ra sự cố điều tra ra được chưa?”

“Là người bên kỹ thuật ánh sáng, dây thép thao tác không thích đáng.”

Hạ Kiều Yến nhíu nhíu mày. Âm thanh lạnh lùng nói: “Sau đó có phải là muốn nói với tôi rằng, bọn họ đều là nhân viên tạm thời thôi?”

“Cái này…”

“Cho cậu một giờ điều tra, một giờ sau tôi muốn nghe đến hết từ đầu đến cuối.”

“Vâng.”

Hạ Kiều Yến thấy trợ lý không có ý đi ra ngoài.”Còn có việc gì sao?”

“Vừa nhận được điện thoại của lễ tân, nói có vị tiểu thư tên Lạc Nhã Nhĩ muốn gặp ngài. Cô ta nói cô ta là em họ của Thiếu phu nhân.”

Hạ Kiều Yến trên mặt không có bất kỳ chấn động.”Để cho cô ấy lên đây đi.”

“Vâng.”

Trợ lý nghiêm chỉnh rót cho Hạ Kiều Yến tách trà, sau đó đi ra ngoài sắp xếp.

Hạ Kiều Yến đem cái phần hợp đồng bồi thường xem xong, dùng bút đem mấy chỗ sửa lại.

Hàn Tử Anh là một trong số ít phụ nữ có tính chuyên nghiệp có thể để cho anh thưởng thức. Có thể qua mắt của cô ta đưa hợp đồng đến trước mặt của anh lẽ ra không có gì chỗ sơ suất.

Lần này chỗ sơ suất rõ ràng như vậy, là do cô ta cố ý, hay là chuyện này vượt ra khỏi khống chế của cô ta?

Hạ Kiều Yến đang nghĩ ngợi. Văn phòng truyền đến vài tiếng tiếng gõ.

“Vào đi.”

Trợ lý mang theo Lạc Nhã Nhĩ đi vào văn phòng.

Hạ Kiều Yến đem cái phần văn bản khép lại. Nói: “Nói Hàn tổng một giờ sau gọi điện thoại cho tôi, phần tài liệu này cậu lấy về đi.”

“Vâng.”

Trợ lý rót cho Lạc Nhã Nhĩ tách trà, sau đó ôm tài liệu đi ra ngoài.

Hạ Kiều Yến lúc này mới đưa ánh mắt chuyển tới trên người Lạc Nhã Nhĩ.

Lạc Nhã Nhĩ nở nụ cười e lệ với Hạ Kiều Yến, không tự giác mà ưỡn ngực lên.”Chào anh rể, em họ mạo muội đến đây sẽ không quấy rầy công việc của anh chứ?”

“Không có việc gì. Cô như thế nào lại rảnh rỗi đến đây? Tôi không nghe Dĩ Duyệt nói đến.”

“Chị họ quý nhân hay quên sự tình, em nói với chị ấy nhiều lần. Chẳng lẽ chị ấy không có lần nào nói cho anh sao?” Lạc Nhã Nhĩ kinh ngạc nói, sau đó vừa nhanh chóng mà bổ sung.”Công việc chị ấy bề bộn nhiều việc, khả năng đã quên.”

Những lời này đương nhiên là cô tự mình soạn ra đấy.

Một là vì làm cho mình ở trước mặt Hạ Kiều Yến tạo cảm giác tồn tại, hai là lại để cho hình tượng của Tần Dĩ Duyệt trong Hạ Kiều Yến bị hao tổn. Đồng thời chính cô ta lại có thể tăng độ hảo cảm trong mắt Hạ Kiều Yến.

Hạ Kiều Yến đối với cái này không nói gì, hỏi: “Hôm nay đến có chuyện gì sao?”

Lạc Nhã Nhĩ trên mặt lộ ra nụ cười ngại ngùng, “Em làm nghiên cứu sinh thực tập ở năm sau bắt đầu, học ngành quản trị kinh doanh, muốn tự đề cử mình ở công ty của anh rể làm thực tập. Không biết có được hay không ạ?”

“Lý lịch sơ lược cô có mang tới không?”

“Có mang theo ạ.”

“Vậy cô đem lý lịch sơ lược cho trợ lý của tôi, cậu ta sẽ đem thông tin của cô ghi chép trong kho nhân tài của công ty, sau đó cho đề cử cho cô chức vị phù hợp với khả năng, Tôi sắp xếp như vậy, có được không?”

Lạc Nhã Nhĩ đã đem lý lịch sơ lược đưa đến trên bàn Hạ Kiều Yến, nghe được anh nói như vậy, trên mặt có vài phần xấu hổ, nhưng vẫn là mặt mỉm cười mà thu lại lý lịch sơ lược, “Được ạ, làm phiền anh rể rồi.”

“Công ty của tôi cũng muốn thu hút các loại nhân tài, cái này đối với song phương đều tốt.” Hạ Kiều Yến nhìn nhìn giờ dưới chỗ ghi chép, “10 phút sau tôi sẽ bắt đầu một cuộc họp, cô đi trước cùng trợ lý nói chuyện, để cho cậu ta giới thiệu đại khái tình huống của từng công ty con của tập đoàn Hạ thị vơi cô. Giữa trưa tôi và Dĩ Duyệt hẹn ăn cơm, nếu có thời gian, cô cũng cùng đi.”

“Được được được. Đã lâu rồi em không gặp chị họ, thật muốn  gặp chị ấy.” Lạc Nhã Nhĩ vô cùng vui mừng nói, không dám tiếp tục quấy rầy Hạ Kiều Yến, cầm lý lịch sơ lược đi ra ngoài.

Trước khi đóng cửa lại, Lạc Nhã Nhĩ nhịn không được ngẩng đầu nhìn thoáng qua hướng Hạ Kiều Yến.

Hạ Kiều Yến ánh mắt đã sớm đặt ở màn hình laptop.

Khí chất chậm rãi, thong dong, tướng mạo xuất sắc, âu phục đặt riêng cao cấp, đến mỗi cọng chỉ cũng lộ ra tinh xảo.

Người đàn ông như vậy, cách cô gần như thế, gần đến mức cô phảng phất thò tay là có thể chạm.

Cô muốn đứng ở bên người người đàn ông này, khiến cho trong mắt của anh ta chỉ có cô!

Hạ Kiều Yến nhìn biểu đồ thị trường chứng khoán trên màn hình, khóe miệng vẽ ra một nụ cười lạnh.

Ôn gia cổ phiếu từ khi bắt đầu phiên giao dịch đến bây giờ chỉ qua nửa giờ, giá trị thành phố liền bốc hơi mấy trăm triệu.

Không cần đến buổi chiều, buổi sáng có thể khiến cho bọn họ tổ chức hội nghị khẩn cấp, thương lượng ứng đối phương pháp.

Mà anh không có khả năng một lần nữa cho bọn họ cơ hội!

Nghĩ thông suốt, ánh mắt Hạ Kiều Yến như hồ sâu, tĩnh mịch, lạnh, không có nửa điểm tình cảm ấm áp.

**

Một buổi sáng, Tần Dĩ Duyệt ngoại trừ kiểm tra phòng bên ngoài, liền tham dự hội nghị kế hoạch sau trị liệu của Mạc Mộ Trầm do viện trưởng triệu tập những người có liên quan.

Loại hội nghị cấp bậc như thế này, cô chỉ là người dự thính.

Nghe viện trưởng, các bác sĩ chuyên gia bọn họ thảo luận về các phương diện tổn thương của cơ thể Mạc Mộ Trầm, cùng với kỹ thuật các hạng chỉ tiêu và dự đoán tình huống khôi phục, còn có làm kế hoạch trị liệu tường tận, để tùy thời ứng đối bất cứ tình huống nào.

Cô nghe đều cảm thấy đốt não, không dám có một chút thất thần.

Một buổi sáng trôi qua, so với cô ở trên bàn phẫu thuật làm giải phẫu còn mệt mỏi hơn.

Trở lại văn phòng, Tiểu An lưng đã đeo túi nhỏ, vẻ mặt hưng phấn mà chờ Tần Dĩ Duyệt.

Tần Dĩ Duyệt cũng tranh thủ thời gian thay quần áo, cùng cô đi đến cửa lớn bệnh viện.

Các cô vừa đứng đợi một phút đồng hồ, Hạ Kiều Yến xe đã lái đến rồi.

Tần Dĩ Duyệt hướng anh phất phất tay.

Hạ Kiều Yến đỗ xe, xuống mở cửa xe cho các cô.

Tiểu An tự giác mà xoay người ngồi vào phía sau xe, nhìn thấy Lạc Nhã Nhĩ ngồi ở bên trong, có chút nghi hoặc, tưởng rằng trợ lý Hạ Kiều Yến, cười hô: “Xin chào.”

Tần Dĩ Duyệt nghe vậy nhìn sang, kinh ngạc nói: “Nhã Nhĩ?”

Lạc Nhã Nhĩ nhô đầu ra, cười nói: “Chị họ,  hôm nay em đi đến công ty của anh rể phỏng vấn, liền thuận tiện ăn chực đó.”

“Thật sao? Phỏng vấn có thành công không?”

Lạc Nhã Nhĩ nghe nói như thế, trong lòng có vài phần bất mãn.

Cái gì gọi là phỏng vấn có thành công không?

Lạc Nhã Nhĩ cô dầu gì cũng là tốt nghiệp nghiên cứu sinh, ứng phó một cái phỏng vấn nho nhỏ cũng có khó khăn chắc?

Tần Dĩ Duyệt cứ như vậy xem thường cô?

Lạc Nhã Nhĩ trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng vẫn là cười nhẹ nhàng nói: “Cái này phải xem ý của anh rể, anh rể không mở miệng, em cũng không dám nói mò.”

Tần Dĩ Duyệt theo cửa xe ghế phó lái Hạ Kiều Yến mở cho cô, ngồi vào trong xe, “Em ưu tú như vậy, anh rể của em khẳng định không thể để cho  nhân tài như em bị cuốn đi đâu.”

Hạ Kiều Yến một lần nữa ngồi trên xe, hỏi Tần Dĩ Duyệt: “Nghĩ kỹ thử chút nữa ăn cái gì đây?”

Tần Dĩ Duyệt cười tươi nói: “Đắt, ngon.”

“Em có thể đuổi theo thứ khác không hả?” Hạ Kiều Yến bật cười.

“Thật vất vả có thể đi ra ngoài ăn chực một bữa cơm, không đắt, không phù hợp thân phận thổ hào của anh đâu.”

“Được rồi. Mang bọn em đi tư phòng thái ăn, cách nơi này vừa vặn không xa. Ăn xong các em còn có thể trở về nghỉ trưa.”

*Tư phòng thái: Một nhà hàng ngầm, hoạt động trong những ngôi nhà nhỏ, không có bất kỳ tuyên truyền nào, đa phần là dựa vào truyền miệng. Thông thường bạn phải đặt phòng trước khi bạn đi đến đây, số người không quá 10 người.

“Được, cám ơn thổ hào.”

Lạc Nhã Nhĩ nghe hai người nói chuyện, trong lòng vô cùng xem thường.

Cô xem ra là đánh giá cao Tần Dĩ Duyệt rồi, không nghĩ tới cô ta nông cạn rõ ràng như vậy.

Tiểu An thì lại cảm thấy chị Tần của cô và Hạ tổng cũng của cô nói chuyện thật là đáng yêu, không khí xung quanh hai người họ đều toát ra một đống phấn bong bóng.

**

Tư phòng thái đúng là rất gần, lái xe hơn 10 phút là đến.

Đó là một con hẻm nhỏ bên sông, được đặt tên theo con đường và ở bờ sông trồng rất nhiều cây xanh.