Chương 56: Chị có phải ghét bỏ em rồi không?

Tần Dĩ Duyệt lúc đến nơi làm việc, liên tiếp hắt xì nhiều cái, khiến cho lãnh đạo, đồng nghiệp xung quanh đều nhìn cô.

Cô hít hít cái mũi. Cũng không biết là bị người mắng hay là cảm mạo rồi.

Trưởng khoa nói: “Tiếp theo để cho giáo sư Lâm nói về kế hoạch đến năm sau.”

Lâm Chất gật đầu, tiếp nhận câu chuyện, “Phòng thí nghiệm bên tôi đã chuẩn bị ổn thỏa. Phụ tá, y tá thiếu vài người, những người bên điều chế thuốc hoặc nhóm người phụ tá, y tá muốn chuyển công tác cũng có thể đăng ký. Chính thức mở rộng công việc. Năm sau đầy đủ người sẽ mới bắt đầu. Mọi người có thể có toàn bộ thời gian để xem xét. Tôi muốn nói đều là những lời này.”

Trưởng khoa nhìn thoáng qua Tần Dĩ Duyệt.

Tần Dĩ Duyệt nói: “Bản kế hoạch công tác đã làm thành bảng kê khai cấp cho đồng nghiệp ở phòng bên rồi, cụ thể kế hoạch làm không tốt lắm, chỉ có thể làm đại khái mà thôi. Phải tùy thời phối hợp với thời gian của phòng phẫu thuật. Dưới tình huống không có phẫu thuật  hay có công việc gì khác, tôi sẽ kịp thời sắp xếp cho nó, mong mọi người yên tâm.”

“Vậy cứ như thế. Bác sĩ Tần ở lại đây một chút, nững người khác có thể về rồi.”

Những người tham gia cuộc họp đều nhao nhao rời đi, trong phòng họp rất nhanh cũng chỉ còn lại Tần Dĩ Duyệt, Lâm Chất và Trưởng khoa.

Trưởng khoa nói: “Cô cũng biết bệnh viện chúng ta tùy thời tùy chỗ ra đều có con thiêu thân, thỉnh thoảng lại ra một số chính sách mới không có sẵn trong các bệnh viện khác được giới thiệu cho người mới rèn luyện kinh nghiệm. Nhất là đối với nghiên cứu sinh đã ngoài bằng bác sĩ chính càng thêm tùy hứng. Năm nay chính sách mới là nghiên cứu sinh đã ngoài y sĩ trưởng đều có thể có cơ hội công tác trong các khoa khác nhau. Cô có muốn đến các phòng đó để tìm thêm kinh nghiệm không?”

Tần Dĩ Duyệt trầm mặc một hồi. Nói: “Tôi trước đây cũng nghĩ qua vấn đề này rồi, trước mắt tôi không quá muốn đi.”

Lâm Chất khó hiểu.”Vì sao?”

Tần Dĩ Duyệt rất nhanh sẽ hiểu nguyên nhân Lâm Chất ở lại, thì ra là cố ý sắp xếp cho cô đi tham gia phòng thí nghiệm của bên tim mạch – xuất huyết não.

Phòng thí nghiệm là làm nghiên cứu khoa học. Không giống cô bây giờ là làm lâm sàng*.

Lâm sàng: là bệnh đã mãn tính, nằm liệt gường, đã nặng. Đó là nói về bệnh. Còn khám lâm sàng là các bác sĩ khám trực tiếp tại gường bệnh nhân chứ không nghiên cứu hồ sơ bệnh án, sau đó rồi về phòng hội chẩn.

“Cảm ơn giáo sư Lâm, anh bình thường cho tôi rất nhiều cơ hội tiếp cận với xuất huyết não và tim, cũng là do những lúc tiếp xúc này mà tôi đã phát hiện được nền tảng của tôi chưa vững chắc. Tôi nghĩ rằng trước mắt năng lực trình độ ứng phó của công việc hiện tại không có vấn đề gì, nhưng kỹ thuật của tôi lại không quá ổn định, kỹ thuật tay tự tôi cũng nhận ra rằng bản thân còn thiếu sót rất nhiều. Tôi không quá muốn khi một kỹ thuật tôi còn không có thuần thục nắm giữ, lại đi tiếp thu cái mới. Ngoại trừ lãng phí thời gian của giáo sư Lâm thì còn có cả tinh lực, cũng sẽ không thể làm tôi rất nhanh mà thuần thục mà nắm giữ phương diện kỹ thuật của xuất huyết não – tim mạch được đâu.”

Lâm Chất giữa lông mày toát ra thần sắc tiếc hận, nhưng vẫn là cười nói: “Thầy Hoàng, ngài nói không sai. Bác sĩ Tần sẽ không do dự, tôi phục rồi, tôi đành phải chọn một bác sĩ khác vậy.”

Lâm Chất nói xong thu dọn đồ đạc đã đi ra.

Tần Dĩ Duyệt nheo mắt mỉm cười như chú chồn nhìn thầy Hoàng, “Thầy ơi, con liều chết vẫn trung thành, ban thưởng đi nào~~.”

“Thôi đi con nhóc này, chính mình không muốn đổi phòng cứ việc nói thẳng, còn dùng sức hướng trên mặt dát vàng.”

“Làm sao có thể chứ? Con không phải là sợ nếu con đầu quân cho giáo sư Lâm, thầy mặt dày không nhịn được thì làm sao?  Sau không có việc gì liền cho con ở trước mặt lãnh đạo bệnh viện làm khó dễ, con sẽ bị nhiều oan ức lắm. Vì tiền đồ, phải cắn hàm răng cũng muốn đứng cùng thầy ở bên này.”

“Tần Dĩ Duyệt, cô gả cho cái có người đàn ông có quyền thế rồi liền không đem thầy cô đưa vào mắt nữa đúng không?” Thầy đập đập cái bàn.

“Chỗ nào dám chứ. Thầy hiện tại sai con đi hướng đông, con khẳng định không dám đi hướng tây.”

“Biến đi! Đừng nhảy nhót ở trước mặt thầy nữa, phiền chết rồi!”

“Lập tức biến ạ.” Tần Dĩ Duyệt cầm Laptop cùng bút, nhảy đi ra ngoài.

Ông nhìn phòng họp trống rỗng, khóe miệng lộ ra tươi cười.

Quyết định của Tần Dĩ Duyệt khiến cho ông đối với Tần Dĩ Duyệt càng thêm hài lòng.

Bệnh viện Nhã Đức chính sách mới biểu hiện ra giống như cho các bác sĩ có cơ hội rèn luyện, kì thực cũng là  vũng hố tối tăm.

Nếu như bác sĩ trưởng mà đổi vị trí công tác, trước đó kỹ thuật không đúng chuyên nghành.

Dù là bác sĩ trưởng trước đây, lãnh đạo cũng sẽ không vui, cái này nói rõ là bị cấp dưới vẽ mặt rồi.

Phần lớn mọi người sẽ không cho rằng bác sĩ trưởng mới là vì tìm kiếm cá nhân trên chức nghiệp phát triển tốt hơn mà chuyển khoa, sẽ chỉ cho rằng là quan hệ cao thấp xử lý không tốt, mới khiến cho cấp dưới cư xử không đúng.

Một khi có tình huống như vậy, quan hệ trước kia của lãnh đạo và bác sĩ trưởng mới sẽ không dùng được rồi, còn có thể bởi vì chuyện này ở bệnh viện dừng lại không phát triển lên.

**

Tần Dĩ Duyệt trở lại văn phòng, liền nói với Tiểu An: ” Đồng chí Tiểu An, em xem thử em có muốn chuyển  cương vị cái gì đấy, giáo sư Lâm bên kia cơ hội học tập nếu so với làm trợ lý của chị hơn rất nhiều, tiếp xúc đến nhân mạch cũng rộng.”

Tiểu An không làm nữa, vỗ cái bàn liền rống, “Chị có phải là ghét bỏ em rồi đúng không, ghét bỏ em không làm chính sự?”

“Chị có nghĩ như vậy sao?”

“Bằng không chị tích cực như vậy đem em đuổi đi làm cái gì?”

“Đây không phải tương lai của em suy nghĩ sao.”

“Em không đi, chị mơ tưởng đuổi em đi, thay trợ lý mới, em sẽ không chuyển đi đấy! Chết cũng sẽ không!”

Tần Dĩ Duyệt bị  cô rống đau não, “Không chuyển thì không chuyển, đừng gào thét nữa. Bác sĩ khác phòng mà nghe được, chị sẽ thật mất mặt đấy.”

Tiểu An ánh mắt u oán mà nhìn chằm chằm vào Tần Dĩ Duyệt, “Chị sau này lại làm loại ý nghĩ này, em ngay ở trong cà phê chị thêm ba đậu.”

“Từ hôm nay trở đi, chị không uống cà phê nữa rồi.”

Tiểu An: “…”

**

Hôm nay công việc xem như nhẹ nhõm, ngoại trừ cùng bác sĩ phòng nghiên cứu ca bệnh cùng phim chụp X quang bên ngoài, cũng không có cần làm giải phẫu đấy.

Có thể là do gần tới tết âm lịch, đúng lúc này làm phẫu thuật, tết âm lịch được cũng qua bệnh viện.

Cho nên, đúng lúc này xem như bọn họ ngoại khoa tương đối là thời điểm thanh nhàn.

Buổi chiều lúc tan việc, Tần Dĩ Duyệt tựu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về nhà với mẹ, ở cùng một chỗ quét dọn  trong nhà, ngày mai chuẩn bị tốt để đón phụ thân.

Vừa mới đến thang máy, chợt nghe tiếng điện thoại vang lên.

Là thầy cô đấy.

“A lô, thầy ạ.”

“Tan làm rồi, có một ca khám gấp, con qua đây quan sát kỹ thuật tay.”

“Vâng ạ.” Tần Dĩ Duyệt ở dưới thang máy đến tầng tiếp theo, liền lao ra, bước nhanh chạy lên lầu, một lần nữa thay đổi áo khoác trắng.

Thầy cô muốn cho cô lúc tan việc đứng ngoài quan sát toàn bộ quá trình phẫu thuật, nhất định là có gì đó đại biểu tính phẫu thuật lần này.

Cô nhất định phải vực dậy tinh thần hoàn toàn.

Tần Dĩ Duyệt bước nhanh vào phòng phẫu thuật, khiến cho cô kinh ngạc chính là ngoại trừ thầy cô ra, ngay cả  mấy mấy người lãnh đạo viện cũng có mặt.

Cô cách khẩu trang hướng phía mấy người lãnh đạo nhẹ gật đầu, sau đó đứng ở vị trí phía sau nhìn bàn phẫu thuật.

Lúc cô nhìn thấy mặt người nằm trên bàn phẫu thuật, không khỏi sửng sốt một chút.

Đó là Mạc Mộ Trầm.

Anh là thần tượng thuộc phái thực lực, một ngôi sao nam vẹn toàn, đi ngành giải trí tất cả giải thưởng lớn nhỏ đều cầm qua một lần.

Mẹ cô là kiểu người phụ nữ trung niên xấu xa không biết xấu hổ hết lòng trung thành với anh ta, lúc trực tiếp chiếu phim cũng có thể mang cả điện thoại lên bàn ăn, ai dám quấy rầy bà thưởng thức mỹ nam, thì đó chính là cái chết.

Lúc này, Mạc Mộ Trầm trên mặt, nửa trái bên cạnh cả người đều có đầy máu, thoạt nhìn cực kỳ dọa người.

Lần này là do viện trưởng cùng thầy Hoàng tự mình khai đao làm phẫu thuật.

Viện trưởng hơn sáu mươi tuổi, kỹ thuật ở trong giới y học rất nổi danh, nhất là tu bổ, phẩu thuật thẩm mỹ kỹ thuật ở thế giới đều có thể đứng hàng cao.

Nhưng mấy năm này ông cơ bản đã không làm phẫu thuật rồi, lần này rõ ràng vì Mạc Mộ Trầm mà một lần nữa khai đao, cũng là do thế lực cường đại sau lưng Mạc Mộ Trầm.

Đến lúc viện trưởng cẩn thận đem vết máu trên mặt Mạc Mộ Trầm lau sạch sẽ, mọi người mới biết rõ vết thương của anh nghiêm trọng đến mức nào.

Má trái miệng vết thương đã có thể nhìn thấy được xương cốt rồi.

Nếu gặp được bác sĩ khác nhất định sẽ để lại vết sẹo.

Tần Dĩ Duyệt không khỏi cảm thấy may mắn thay Mạc Mộ Trầm.

Cái khuôn mặt kia nếu để lại sẹo, thì thật là đáng tiếc.