Chương 117: Ninh Duy còn sống

Câu trả lời của Hạ Kiều Yến chính là một quyền đánh về phía Mạc Mộ Trầm.

Mạc Mộ Trầm không ngờ rằng Hạ Kiều Yến sẽ ở đại trạch Hạ gia đánh anh.

Dưới tình thế cấp bách, chỉ kịp quay đầu đi, nhận lấy quả đấm Hạ Kiều Yến lướt qua gò má của mình, vô cùng rát đau.

Hạ Kiều Yến đánh xong một quyền, nhìn Mạc Mộ Trầm chật vật lui về phía sau.

Hạ Kiều Yến thu tay về, lạnh lùng nhìn Mạc Mộ Trầm.”Cậu nghĩ rằng cậu gây sự với tôi thì tôi sẽ để cho cậu với Vân Sách ly hôn sao?”

“Tôi không ngây thơ như vậy.” Mạc Mộ Trầm đột nhiên ha ha cười lớn.

Một lát sau, tiếng cười im bặt, chỉ còn lại âm cuối thê lương.

“Hạ Kiều Yến, anh nói cho tôi tại sao đi? Tại sao người lần cuối trước khi Ninh Duy chết thấy được lại là anh?! Cô ấy yêu anh như vậy, tại sao anh lại có thể buông bỏ cô ấy xuống mà đi kết hôn?! Anh rốt cuộc có yêu cô ấy không hả?”

“Cô ấy đã chết. Người chết thì nên biến mất.” Hạ Kiều Yến lạnh lùng nói: “Mạc Mộ Trầm, có một chuyện cậu không cảm thấy kỳ quái sao?”

“Cái gì?”

“Tôi cậu đều không phải là kiểu người chung tình, cái gọi là chung tình bất quá cũng chỉ là không gặp được một người phụ nữ vừa mắt, chỉ có thể nhớ lại người xưa mà thôi. Ninh Duy đơn giản là một người phụ nữ khắc sâu ấn tượng với chúng ta lúc còn là niên thiếu, coi như có khắc sâu hơn nữa thì qua mười năm, cũng nên buông xuống rồi. Cậu không cảm thấy chúng ta vẫn nhớ Ninh Duy thật ra rất kỳ quái sao?”

Mạc Mộ Trầm ý nghĩ xoay chuyển cực nhanh, “Ý anh là có người tận lực nhắc nhở chúng ta Ninh Duy vẫn còn tồn tại?”

“Bây giờ tôi nghi ngờ cô ấy còn sống.”

“Không thể nào!” Mạc Mộ Trầm không chút nghĩ ngợi liền bác bỏ.

“Trước đây tôi cũng cảm thấy không thể nào. Chuyện gần đây Dĩ Duyệt gặp phải khiến tôi cho rằng cô ấy vẫn còn sống.”

“Chính mắt tôi nhìn thấy thi thể cô ấy được đưa vào lò thiêu.”

“Ninh Phóng làm cái gì?”

Mạc Mộ Trầm sững sốt một chút.”Cô ấy còn sống cũng không nói, đây là ý gì?”

“Tôi cũng đang suy đoán.” Ánh mắt sâu thẳm của Hạ Kiều Yến nhìn về phía Mạc Mộ Trầm, “Vợ tôi là Tần Dĩ Duyệt. Vợ cậu là Hạ Vân Sách, cậu nhất định phải rõ điểm này! Ninh Duy vô luận còn sống hay không. Ở trong lòng chúng ta cũng chết hẳn rồi. Nếu như cậu không nhớ được, tôi không ngại dùng chút thủ đoạn!”

Vẻ mặt Mạc Mộ Trầm có chút hoảng hốt, trầm mặc một lúc lâu, giống như là không nghe được lời Hạ Kiều Yến mới vừa nói kia vậy, lẩm bẩm hỏi: “Cô ấy rõ ràng đã chết, làm sao có thể còn sống?”

“Tại sao lúc đó cô ấy chết?”

“Bệnh.”

“Nếu như cô ấy căn bản không có bệnh?”

“Cái này không thể nào… Khoảng thời gian cuối cùng cô ấy sống…”

“Tôi cũng chính là bởi vì biểu hiện của cô ấy trong khoảng thời gian đó mới chậm chạp không dám kết luận. Cho đến khi tôi gặp một người.”

“Ai?” Mạc Mộ Trầm mâu quang vi liễm, thật chặc phong tỏa Hạ Kiều Yến, tựa hồ muốn đem hắn đích mặt trành ra một động tới.

“Ninh Phóng!”

“Cậu ta thế nào?”

“5 năm trước liền xuất hiện ở bên cạnh Tần Dĩ Duyệt, mấy năm này luôn giữ liên lạc với cô ấy.”

“Vậy thì thế nào?”

“Nếu năm đó bác sĩ trị liệu chính của Ninh Duy đem Tần Dĩ Duyệt giới thiệu cho Ninh Phóng thì sao? Cậu cùng Ninh Phóng quen biết qua lại cũng mấy năm, biết cậu ta là hạng người gì rồi, là kiểu người rất khó tiếp nhận người lạ xuất hiện trong cuộc sống của cậu ta, nhưng cậu ta lại có thể dễ dàng đón nhận Tần Dĩ Duyệt.”

Mạc Mộ Trầm cười một tiếng, “Hạ Kiều Yến, anh dời đi trọng điểm rồi. Anh không phải cũng nhanh chóng tiếp nhận Tần Dĩ Duyệt hay sao, vậy mà còn trách Ninh Phóng?!”

“Nếu như chuyện gần đây không phát sinh, tôi sẽ không nghĩ như vậy. Người đứng phía sau hoàn toàn quen thuộc cùng nắm giữ tính tình của Tần Dĩ Duyệt, đến cả bản năng phản ứng của cô ấy cũng đoán được. Cậu cảm thấy cái này là thuần túy trùng hợp sao?”

“Điều này cũng không thể chứng minh Ninh Duy còn sống.”

Hạ Kiều Yến từ trong túi lấy ra một món đồ, đưa cho Mạc Mộ Trầm.

Mạc Mộ Trầm nghi ngờ nhận lấy, mở ra nhìn một cái, phát hiện là mấy tấm hình.

Trong ảnh chụp là sườn mặt cùng bóng lưng của một người phụ nữ trẻ tuổi.

Chỉ cần là người ở gần với Ninh Duy, liếc mắt một cái là có thể nhận ra đó là cô ta rồi.

Tay Mạc Mộ Trầm thiếu chút nữa là không cầm được mấy tấm hình nhẹ tênh kia, hai mắt đỏ như máu nhìn Hạ Kiều Yến.

Hạ Kiều Yến mặt mũi bình tĩnh nhìn anh ta, “Đây là những tấm hình mà sáng hôm nay được gửi đến trong phòng làm việc của tôi.”

“Tôi không tin…”

“Cậu có tin hay không thì cũng không nằm trong phạm vi suy xét của tôi, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết trước, tôi muốn thời điểm cậu gặp Ninh Duy, đầu óc phải thanh tỉnh một chút. Cậu một chân đã bước vào Hạ gia, ở trong mắt người ngoài thì cậu chính là người Hạ gia, hy vọng cậu có thể biết quan niệm nhất tổn câu tổn, nhất vinh câu vinh* của gia tộc, đừng đem giới giải trí hỗn độn không màng hình thức kia mang vào Hạ gia!”

*Nhất tổn câu tổn, nhất vinh câu vinh: Câu này hình như nói về 1 nhóm gì đó có thỏa thuận giao dịch, đồng minh… mà 1 trong số đó bị ảnh hưởng (Nguy hiểm,…) Sẽ ảnh hưởng đến toàn nhóm. 1 người sướng thì cả nhóm cùng sướng, 1 người bị đau thì khiến cả nhóm cùng đau theo. Nói chung là 1 việc gì đó chỉ tác động lên 1 cá nhân nhưng lại ảnh hưởng toàn tập thể

Mạc Mộ Trầm mặt hàm châm chọc mỉa mai nhìn Hạ Kiều Yến, “Chuyện anh có thể vì Hạ Vân Sách làm thật đúng là nhiều, rõ ràng rất khó chịu khi nhìn thấy thân phận, nghề nghiệp của tôi, nhưng lại nhẫn nhịn bóp mũi chịu đựng vì em gái.”

“Nếu như cậu thật sự dại dột không có thuốc chữa, không cần tôi xuất thủ, Vân Sách cũng sẽ không bỏ qua cậu! Con bé mặc dù là một người phụ nữ, nhưng nó cũng là một người Hạ gia chính cống, đối phó với cậu còn dư sức.”

“Anh đang uy hiếp tôi?!”

“Cậu có thể nghĩ như vậy.” Hạ Kiều Yến nói xong, quay đầu cũng không nhìn ngắm cảnh vật dưới đất.

Mạc Mộ Trầm nhìn bóng lưng đi xa của Hạ Kiều Yến tay không nhịn được nắm chặt đến rung rung.

Giằng co từ mười năm trước, anh đã không thể thắng nổi người đàn ông này.

Mười năm sau, một lần nữa biết được tin tức của Ninh Duy, chỉ xét khí thế anh cũng thua Hạ Kiều Yến rồi.

Cái giá anh trả cho tình cảm với Ninh Duy so với Hạ Kiều Yến không hề thua, nhưng đến cuối cùng Ninh Duy cũng chỉ thấy Hạ Kiều Yến, không thấy anh.

Nhưng anh vẫn vì một câu Ninh Duy đã từng nói mà bước vào giới giải trí, đi tới đỉnh cao trong giới giải trí đó.

Mà Ninh Duy đã biến mất.

Mạc Mộ Trầm thấp hèn nhìn mấy tấm hình trong tay.

Trong nháy mắt đó, anh đột nhiên rất hận Ninh Duy!

Người từ đầu đến cuối cô ấy nghĩ đến đều là Hạ Kiều Yến, anh ở trong lòng cô ấy bất quá chỉ là một sự chê cười!

**

Hạ Kiều Yến xuống dưới liền thấy Tần Dĩ Duyệt đi tới, “Sao lại ra đây?”

“Không phải do không thấy anh với Mạc Mộ Trầm hay sao? Em đi tìm hai người một chút.”

“Cậu ta tìm anh nói chuyện về Vân Sách, muốn hiểu thêm một chút về thói quen sinh hoạt của Vân Sách.”

“Thật sao?” Tần Dĩ Duyệt vui vẻ nói.

” Ừ.” Hạ Kiều Yến dắt tay Tần Dĩ Duyệt, cùng nhau đi đến nhà chính.

Cách nhà còn một chút, liền nghe được tiếng thét cao vút chói tai của Tiểu Bảo cùng tiếng cười của người nhà Hạ gia.

Hạ Vân Sách nhìn phía sau hai người, không thấy Mạc Mộ Trầm, nghi ngờ nói: “Anh ta đâu?”

“Ở phía sau.”

Hạ Kiều Yến vừa dứt lời, liền nghe được sau lưng có tiếng bước chân.

Mạc Mộ Trầm trên mặt không biểu tình gì, nhưng sắc mặt khá tốt.

Hạ Vân Sách như có điều suy nghĩ nhìn khóe miệng có máu ứ đọng của Mạc Mộ Trầm một cái, không mở miệng hỏi.

Tần Dĩ Duyệt tự nhiên cũng chú ý tới, mới vừa rồi cô không nhìn kỹ măt Mạc Mộ Trầm, cho là lúc quay phim thì bị thương.

Hạ lão gia nói: “Người đến đông đủ rồi, dọn cơm đi.”

Lâm Nhụy đứng dậy đi phân phó phòng bếp mang thức ăn lên.

Cả một nhà rối rít đi đến phòng ăn.

Sau khi ngồi xuống, tiêu điểm liền đặt quanh người Tiểu Bảo, Tần Dĩ Duyệt và Hạ Vân Sách.

Bây giờ Tiểu Bảo nói chuyện cùng mấy đứa trẻ hướng nội bình thường tương tự, nhưng cậu nhóc quanh năm ở cùng Hạ Kiều Yến nên trên người có khí chất bình tĩnh, không kiêu không nóng, đồng thời cậu nhóc còn có sự linh động cùng hòa nhã trong trẻo giống Tần Dĩ Duyệt.

Thay đổi như vậy khiến cho trưởng bối Hạ gia vô cùng hài lòng.