Chương 107: Ai bảo lúc ấy mắt thầy mù

Ninh Phóng khóe miệng hung hãn co rút, lười lí lẽ với cô.

Tần Dĩ Duyệt ở sau lưng anh nói: “Cám ơn Ninh ca đã quan tâm, em trở về đi làm. Tránh lại bị trưởng khoa mắng chết.”

“Sáng sớm hôm nay mấy cái công lao vĩ đại em làm đã truyền tới trong tai ông ấy rồi. Em tự cầu phúc đi.”

“Làm sao anh biết?”

“Vì anh nói cho ông ấy mà.”

Tần Dĩ Duyệt yên lặng trừng mắt bóng lưng Ninh Phóng một cái, đi bộ trở về phòng làm việc.

Quả nhiên, Tần Dĩ Duyệt còn chưa vào phòng làm việc, đang ở cửa phòng đã thấy được trưởng khoa.

Trưởng khoa phá lệ cười như ánh nắng ban mai, u ám nói: “Vênh mặt vênh rồi thoải mái sao? Kích thích thân nhân bệnh nhân kích thích thoải mái sao? Con có muốn đem tất cả thân nhân bệnh nhân cũng mắng một lần giống vậy không? Nếu không thầy để viện trưởng cho con một cái Weibo, mỗi ngày khỏi cần đi làm, liền phụ trách đánh nhau?”

Tần Dĩ Duyệt cả người nổi lên một trận da gà, “Trưởng khoa, ngài có thể đừng dùng loại giọng điệu này nói chuyện có được hay không?”

“Thầy còn chưa có mắng con, thì con đã chọn thái độ phục vụ trước. Cái con nhóc bạo gan này!”

“Gặp phải loại thân nhân tìm chỗ chết này còn không mắng, thì muốn chờ đến lúc nào chứ?”

“Tiểu tổ tông của tôi ơi, con không biết bên cạnh cái người đàn bà điên đó còn có một phóng viên à?! Phóng viên phóng viên đó.”

“Con cũng không mắng, người phóng viên kia cũng không phải là đèn đã cạn dầu.”

“Con nói không sai. Còn đúng nữa. Nhưng là, có người nghe sao? Con cảm thấy đôi không có đầu óc ngu ngốc kia sẽ biết suy nghĩ sao? Con cho là con có ý thức trách nhiệm xã hội, thì con liền có trách nhiệm đó sao? Nghĩ ai cũng giống như con ngu ngốc trực tiếp cùng người khác đối nghịch, mấy người bác sĩ cũng không biết đã chết mấy trăm lần rồi.”

“Tất cả mọi người đều cho cùng bọn họ nói những thứ này là vô dụng. Cho nên tất cả mọi người đều không nói. Để mặc cho những người này cả ngày hiểu lầm chúng ta?”

Trưởng khoa dùng ánh mắt nhìn người ngu nhìn cô hồi lâu, sau đó hai tay mập mạp mới xoa xoa mặt mỡ. Thở dài nói: “Thầy đây đổ vận xui mấy đời mới gặp phải đứa học trò như con?”

Tần Dĩ Duyệt biết trưởng khoa bớt giận, cười nói: “Ai bảo lúc ấy mắt thầy mù.”

Trưởng khoa: “…”

Trưởng khoa yên lặng chốc lát, hét: “Tần Dĩ Duyệt, bây giờ tôi cho cô chút mặt mũi thì cô liền lên mặt đúng không? Buổi chiều tự cô cùng viện trưởng nói đi nhé. Tôi không giúp cô gánh tội thay nữa đâu!”

“Loại chuyện này cũng không cần viện trưởng đại nhân ra tay mà? Cùng chúng ta loại này chân chạy chân làm là được, hao tốn thể lực không thích hợp người cao quý như viện trưởng đại nhân làm đâu.”

“Cô đi theo ông ấy mà nói nha, có gan thì cô đi ngay nói. Trở lại tôi gọi cô bằng sư phụ.”

Tần Dĩ Duyệt cơ mặt giật giật một cái, cảm thấy sư phụ cô bây giờ càng ngày càng không biết xấu hổ.

Trưởng khoa muốn mấy câu, liền đằng đằng sát khí bước đi.

Tần Dĩ Duyệt nghĩ một chút về cuộc đối thoại hôm nay của cô cùng Vi Thải Giai đó, phát hiện đặc biệt đơn giản thô bạo, có một loại cảm giác chính mình gây sự.

Ngược lại cô không phải là không có ý thức được, chỉ là cô cố ý đấy.

Có vài người không xứng đáng có sự đồng tình cùng tư cách lý giải của người khác.

Cô cũng không tin Vi Thải Giai là mẹ của Trần Liễu Phi.

Một người mẹ đem con mình trở thành công cụ, đối với bà ta có lợi liền không biết xấu hổ đi lợi dụng, vô dụng liền ném đi mặc kệ.

Thứ người như vậy không có tư cách làm mẹ.

Vì vậy, cô đối với người đàn bà kia ngay cả tôn trọng tối thiểu cũng không có.

Đúng là loại chủ động gây sự này không được bệnh viện cho phép, còn mang đến cho bệnh viện rất nhiều phiền toái không cần thiết, đây cũng là thứ mà cô muốn lẩn tránh, nhưng xem ra lần này không bị phạt một chút là không thể nào nói nổi rồi.

**

Viện trưởng đợi đến lúc gần xế chiều, mới kêu Tần Dĩ Duyệt đi đến phòng làm việc của ông ấy.

Tần Dĩ Duyệt có chuẩn bị tư tưởng, bây giờ đã không có cảm xúc dao động gì quá lớn.

Trước khi viện trưởng mở miệng, cô liền nói: “Viện trưởng, xin lỗi vì đã mang đến rất nhiều phiền toái cho ngài cùng bệnh viện. Ngài phải xử phạt thế nào, ngài cứ nói thẳng đi, tôi sẽ không có bất kỳ ý kiến gì.”

Viện trưởng cười một tiếng, “Tại sao cô lại nói như thế? Tôi ở bên ngoài đã biểu hiện ra bất kỳ ý muốn xử phạt như lời cô nói hay sao?”

“Tôi đây không phải đã mang cho bệnh viện chúng ta một ít ảnh hưởng xấu hay sao, cho nên trước tôi tự mình kiểm điểm một chút.”

“Thẳng thắn nói tôi rất thích phẩm cách cùng quy tắc làm việc của cô, đó là thứ mà rất nhiều người không có, bao gồm chính tôi. Nhân viên y tế chúng ta đã làm việc một cách đơn điệu trong thời gian dài, nên cũng đã mất đi rất nhiều cái gọi là tinh thần trọng nghĩa, đối với bất công cùng bất hạnh luôn giữ một loại căm giận cùng đồng tình, cô lại một mực giữ rất tốt.”

Tần Dĩ Duyệt nói: “Viện trưởng, đây thật là ngài đang khen tôi sao? Tôi cảm thấy câu đầu tiên ngài sẽ nói đó là mắng tôi.”

“Cô nói đúng. Ở trong lòng, tôi đồng ý cách làm của cô, nhưng từ góc độ của người quản lý bệnh viện, tôi vẫn phải cho bên ngoài một cái thái độ. Bởi vì hành động hôm nay của cô rất dễ gây hiểu lầm cho các bác sĩ y tá khác, sẽ để cho những nhân viên y tế mới không hiểu được quy tắc ứng xử lợi dụng sơ hở, từ đó tạo thành hành động sai lệch, hy vọng cô hiểu.”

“Viện trưởng, thật ra thì câu nói mới vừa rồi kia của ngài chỉ là đang an ủi tôi thôi. Ngài muốn phạt tiền hay là phê bình?”

“Phạt tiền thưởng thành tích của quý này đi.”

“Được rồi, mới vừa được ngài khen xong, tôi lại lập tức vỗ bàn gào thét thì có vẻ không quá phù hợp kịch bản rồi, ngài phạt thì liền phạt thôi.”

“Tôi hy vọng cô có thể luôn giữ được tính tình như vậy, để cho tôi cảm thấy cái nghề này của chúng ta còn rất tốt đẹp, còn có rất nhiều bác sĩ nguyện ý vì lương tâm, ước vọng vì nghề mà có thể bỏ ra rất nhiều. Nhưng mà hành động len lén trẻ tiền thuốc men của cô cho Trần Liễu Phi, tôi hy vọng không có lần thứ hai, chúng ta sẽ thích chăm sóc thỏa đáng các bệnh nhân này, do tài chính của bệnh viện chi trả, không thể do một bác sĩ như cô ứng tiền được.”

“Viện trưởng nói gì cũng đúng. Lời này là sư phụ tôi nói, nếu ngài cảm thấy lời này là ông ấy nịnh hót, thì ngài nhanh nhanh phê bình ông ấy đi.”

Viện trưởng không nhịn được cười ra tiếng, “Cô càng ngày càng giống ông ta.”

“Tôi làm sao giống một lão nhân được chứ? Viện trưởng, tôi không độc địa như thế nha!”

Viện trưởng bị lời nói của cô làm ha ha cười to, “Bây giờ phụ tá của cô dùng quen không?”

“Tốt vô cùng, mọi mặt cũng không tệ.”

“Vậy thì tốt. Cô đi làm việc tiếp đi.”

Tần Dĩ Duyệt đi khỏi phòng làm việc của viện trưởng, đứng trong hành lang ngẩn người chốc lát, cẩn thận suy nghĩ lại cách thức xử lý trong chuyện này của cô.

Từ ý nguyện cá nhân của cô mà nói, cô rất không thích người như Vi Thải Giai, càng không thích kiểu mẹ này.

Nhưng thời điểm cô mặc áo blouse vào, trừ Tần Dĩ Duyệt ra, cô vẫn là một bác sĩ của bệnh viện Nhã Đức.

Hành động cử chỉ của cô đại biểu thái độ của bệnh viện, không thể dựa theo tính tình của cô mà làm.

Cô cũng tin chuyện này còn chưa tới lúc có thể kết thúc.

Vi Thải Giai mục đích đến tột cùng là cái gì?

Giả thiết bà ta không quan tâm Trần Liễu Phi, tại sao sẽ ở lúc Trần Liễu Phi vừa chết, bà ta liền nhảy ra ngoài?

Điều này có nghĩa là bà ta luôn chú ý bệnh tình cùng động tĩnh của Trần Liễu Phi, vậy thì cái nguyên nhân gì khiến cho bà ta ở nơi này bốn tháng cũng không xuất hiện?

Tần Dĩ Duyệt không nghĩ ra nguyên nhân.

**

Giờ tan việc, Tần Dĩ Duyệt lái xe đến địa chỉ mà Trần Liễu Phi đã từng ở bệnh viện ghi danh.

Đó là một thành trung thôn*.

Nó ở vị trí rất hẻo lánh, bên trong ở các loại các dạng người dời tới thành phố vụ làm việc, nhìn cái hoàn cảnh này cũng biết là khu vực liên tục xảy ra tai nạn.

Khiến cho Tần Dĩ Duyệt rất không hiểu, nếu như gia cảnh Trần Liễu Phi là như vậy, thì cậu ta làm sao tiến vào cao trung trọng điểm của Tần thành?

—————

*Thành trung thôn (城中村): làng nông thôn đang trong quá trình đô thị hóa, vì tất cả hoặc hầu hết đất canh tác đã được trưng dụng và nông dân đã được chuyển đổi thành một cư dân và vẫn sống trong ngôi làng này, nó còn được gọi là một ngôi làng trong thành phố. Nói chung, ngôi làng trong thành phố đề cập đến khu vực dân cư chậm hơn tốc độ phát triển của thời đại, miễn phí từ việc quản lý các thành phố hiện đại, và có mức sống thấp trong quá trình phát triển đô thị nhanh chóng. [Theo Baidu]